BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM TP. HỒ CHÍ MINH
_________________
Ngô Như Quỳnh
NGHỆ THUẬT TIỂU THUYẾT
CUỐN THEO CHIỀU GIÓ
CỦA MARGARET MITCHELL
LUẬN VĂN THẠC SĨ VĂN HỌC
Thành phố Hồ Chí Minh – 2009
BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO
TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM TP. HỒ CHÍ MINH
_________________
Ngô Như Quỳnh
NGHỆ THUẬT TIỂU THUYẾT
CUỐN THEO CHIỀU GIÓ
CỦA MARGARET MITCHELL
Chuyên ngành : Văn học nước ngoài
Mã số : 66 22 30
LUẬN VĂN THẠC SĨ VĂN HỌC
NGƯỜI HƯỚNG DẪN KHOA HỌC:
TS. NGUYỄN THỊ ANH THẢO
Thành phố Hồ Chí Minh – 2009
LỜI CẢM ƠN
Công trình này đã hoàn thành trong sự nỗ lực của bản thân và sự
giúp đỡ của những người mà tôi hằng kính trọng. Xin được cảm ơn cô
Anh Thảo – người đã tận tình lắng nghe và hướng dẫn tôi theo suốt quá
trình lên ý tưởng và viết Luận văn, cảm ơn Thư viện ĐH Sư Phạm
TPHCM đã hỗ trợ tôi về nguồn tư liệu, cảm ơn thầy cô, gia đình và bạn bè
đã động viên tinh thần để tôi hoàn thành tốt công việc và học tập, đặc biệt
là Luận văn này.
Dù đã rất cố gắng nhưng với nhiều yếu tố chi phối, Luận văn chắc
chắn còn không ít thiếu sót, rất mong nhận được sự góp ý từ quý thầy cô
và bè bạn.
Xin trân trọng cảm ơn!
TPHCM, tháng 12/2009
Ngô Như Quỳnh
MỤC LỤC
Trang phụ bìa
Lời cảm ơn
Mục lục
MỞ ĐẦU .......................................................................................................... 1
Chương 1: NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG CỐT TRUYỆN........................ 19
1.1. Tình huống ............................................................................................... 20
1.1.1. Tình huống làm hoán đổi vai trò................................................... 20
1.1.2. Tình huống ước mơ bị thực tế hủy hoại ....................................... 26
1.1.3. Tình huống hiểu lầm thay đổi số phận.......................................... 27
1.1.4. Tình huống trở về.......................................................................... 33
1.1.5. Tình huống kết hôn ứng phó ......................................................... 34
1.2. Chi tiết ..................................................................................................... 38
1.2.1. Chi tiết biểu tượng ........................................................................ 39
1.2.1.1. Cánh cửa đóng (closed door) và những bí mật................ 39
1.2.1.2. Giấc mơ sương mù........................................................... 46
1.2.1.3. Chiếc áo cooc –se của Scarlett......................................... 48
1.2.2. Chi tiết đối lập trong sự thống nhất .............................................. 51
1.2.2.1. Sự chia cắt nhưng thống nhất của đất nước trong
chiến tranh ...................................................................... 51
1.2.2.2. Sự đối lập nhưng thống nhất trong tính cách Ashley
và Rhett ........................................................................... 51
1.2.2.3. Sự dung hòa những đối nghịch trong tính cách
Scarlett ............................................................................ 52
1.3. Kiểu kết thúc ............................................................................................ 53
Chương 2: NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG NHÂN VẬT ............................. 59
2.1. Thế giới nhân vật...................................................................................... 59
2.2. Nghệ thuật xây dựng nhân vật ................................................................. 62
2.2.1. Qua miêu tả ngoại hình ................................................................ 62
2.2.2. Qua miêu tả cử chỉ hành động ...................................................... 68
2.2.3. Qua miêu tả tính cách ................................................................... 70
2.2.4. Qua khắc họa nội tâm ................................................................... 77
2.3. Thành công của M.Mitchell với kiểu nhân vật “lệch chuẩn” .................. 85
2.3.1. Scarlett .......................................................................................... 85
2.3.2. Rhett .............................................................................................. 89
Chương 3: NGHỆ THUẬT TRẦN THUẬT............................................... 95
3.1. Trần thuật khách quan vô nhân xưng....................................................... 96
3.2. Trần thuật nửa trực tiếp.......................................................................... 100
3.3. Trần thuật bộc lộ tình cảm bằng trữ tình ngoại đề ................................. 104
KẾT LUẬN .................................................................................................. 111
TÀI LIỆU THAM KHẢO .......................................................................... 119
PHỤ LỤC ..................................................................................................... 126
MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài
Năm 1936, sự ra đời đột ngột của một cuốn tiểu thuyết từ một tác giả
gần như vô danh trong giới tiểu
thuyết – Margaret Mitchell, với cái
tên tựa đề tác phẩm nghe khá nên thơ
lấy ý từ câu thành ngữ nổi tiếng của
người Mỹ, “Gone with the wind”, tức
“Cuốn theo chiều gió”, đã lập tức tạo
nên niềm hứng khởi tột độ cho độc
giả Mỹ. Họ đón nhận cuốn tiểu
thuyết với đủ mọi cảm xúc say mê,
bồi hồi, và cả chê bai, dè bỉu, nhưng
sẵn sàng thâu đêm suốt sáng theo
đuổi cho kì hết câu chuyện chỉ để
biết kết cục của nó ra sao.
Một năm sau, tác phẩm tiếp tục làm một phát “chỉ thiên” vào những
độc giả còn ngờ vực về sức hút của nó với việc đoạt giải thưởng Pulitzer, giải
tiểu thuyết xuất sắc nhất của Hiệp hội phát hành sách Hoa Kỳ năm 1937 (giờ
là Giải thưởng sách toàn quốc), rồi huy chương kỷ niệm Carl Bohnengerger
của Hiệp hội Thư viện Florida, và huy chương vàng của Cộng đồng Nam
New York. Đến lúc cuốn tiểu thuyết được chuyển thể thành phim vào 1939,
để lại gây kì tích thắng 8 giải Academy Awards, thì độc giả mới thôi ngỡ
ngàng trước cuốn tiểu thuyết có một không hai này [73, tr.34].
Tuy thế, trước thực tế là không ít tác phẩm khi ra đời “gióng trống khua
chiêng” nhưng sau đó lặng yên không kèn trống và bị vất vào nhà kho, nên
không riêng những độc giả khó tính mà ngay cả những độc giả cuồng tín,
cũng đã lo ngại việc một cuốn tiểu thuyết mà nổi lên nhanh chóng, ồn ào và
gây hiệu ứng với tốc độ tên lửa như “Cuốn theo chiều gió”, có thể rồi một
thời gian sẽ bị những hiện tượng khác che mờ trong sớm muộn. Đặc biệt là
khi có không ít những bài phê bình phân tích của các cây bút sắc sảo nghiêng
về trường phái “mổ xẻ’ đã không hề nương tay khi công kích tác phẩm này,
rằng nó là một tác phẩm xoàng xĩnh, dễ đọc, và chỉ “dụ dỗ” nổi những bà nội
trợ dễ dãi. Ấy là chưa kể đến hàng loạt hạt sạn xung quanh vấn đề phân biệt
chủng tộc và tính lãng mạn thái quá trong hư cấu lịch sử.
Nhưng đến lúc này, 70 năm có lẽ đã trôi qua, cùng lúc hàng loạt tác
phẩm xuất sắc khác đã ra đời, tính cả những cuốn hậu, làm mới “Cuốn theo
chiều gió”, nhưng không tác phẩm nào hạ gục ngôi vị của nó, ít ra là về con
số xuất bản, chuyển ngữ, và sự yêu mến trong lòng độc giả từ nước Mỹ đến
ngoài biên giới.
Nhân đó, mới nhắc lại những kì tích đáng khâm phục mà cuốn tiểu
thuyết dày 1024 trang bản tiếng Anh (bản của Nhà xuất bản Avon) này làm
được. “Cuốn theo chiều gió” đã tự tạo ra lịch sử ngay khi được xuất bản, khi
doanh số của nó phá vỡ mọi kỷ lục ở Nhà xuất bản lừng danh Macmillan.
Trong vòng một tháng họ đã in 200 ngàn cuốn, trong 2 tháng bán được 6000
cuốn một ngày, trong 6 tháng, 1 triệu cuốn đã bị “Cuốn theo chiều gió”.
Tháng 8 năm 1936, 2 nhà in và 2 xưởng đóng sách làm việc cả ngày lẫn đêm.
Người ta làm một phép toán và kết luận: “Cuốn theo chiều gió” sẽ vượt cao
hơn cả Manhattan, và cao gấp 50 lần toà Empire State nếu tất cả các cuốn
sách bán được chồng lên nhau, và nếu chúng được xếp nối đuôi nhau thì
chúng sẽ bao vòng quanh xích đạo gần 3 lần, như thể chứng tỏ “Cuốn theo
chiều gió” vòng quanh thế giới như thế nào [73, tr.34].
“Cuốn theo chiều gió” cũng từng “làm mưa làm gió” sau đó ở châu Âu
hậu chiến. Hitler cấm cuốn này khi chiếm đóng châu Âu vì Scarlett là một
biểu tượng nguy hiểm của sự kháng cự. Ngày nay, “Cuốn theo chiều gió” đã
thành một hiện tượng toàn cầu, đã bán hơn 30 triệu bản và 200 ấn bản đã
được phát hành ở 40 nước. Cuốn sách (và cả phim) tiếp tục được đón nhận
rộng rãi ở châu Âu, đồng thời cũng được gieo trên những mảnh đất văn hoá
màu mỡ với những ấn bản tiếng nước ngoài đã được xuất bản ở những nơi có
thị trường sách tương đối nhỏ, như Czechoslovakia, Bugari, Etiopia, Latvia,
và cả Việt Nam.
Với những con số đáng kinh ngạc như thế, “Cuốn theo chiều gió” đã
trở thành huyền thoại trong lịch sử ngành xuất bản, tiểu thuyết Mỹ bán chạy
nhất mọi thời đại. Hàng loạt nhà phê bình văn chương và những cây bút nổi
tiếng của các báo lớn đua nhau lao vào cuộc để lý giải sức hút của tác phẩm
có doanh số kỷ lục 50.000 bản một ngày này. Nhiều lí do được đưa ra để rồi
kết luận chung vẫn chỉ là ở dạng giả thuyết. Điều đó cũng không có gì đáng
ngạc nhiên, vì chính Margaret Mitchell, người trong cuộc, cũng bị choáng
ngợp bởi kì tích của đứa con tinh thần mình viết nên. Bà thật sự bất ngờ và
sau đó là hỗn loạn trước tiếng tăm của “Cuốn theo chiều gió”. Bà bị bao vây,
cuộc sống riêng tư của bà bị những kẻ xâm phạm tàn phá, người lạ mặt gọi
điện liên miên, gửi những thư từ kỳ quặc, lôi bà vào những vụ kiện tụng, lấy
tên tiểu thuyết đặt tên cho một trò thoát y… Vào tháng 8 năm 1936, Margaret
Mitchell đã viết cho Harold Latham, người đàn ông khiến nàng thành công:
“How did you know six months ago that “Gone with the wind” would be a
success…? I do not see how you anticipated the enomous sales which have
been so unexpected and bewildering to me” (“Làm sao mà sáu tháng trước
ngài có thể biết được “Cuốn theo chiều gió” sẽ thành công như thế?... Tôi
không hiểu được làm sao ngài có thể dự đoán được một doanh số khổng lồ
như vậy trong khi đối với tôi nó thật sự quá bất ngờ và khó hiểu”) [48, tr.3].
Sự thành công của “Cuốn theo chiều gió” về mặt doanh thu xuất bản và
tiếng tăm, lại còn đi kèm với một hoàn cảnh sáng tác khá đậm tính giai thoại
của tác giả: viết để giải khuây những ngày bị bệnh, viết trên cơ sở những kí
ức thời cha ông để lại và từ những kiến thức bà có từ thời còn làm báo cộng
thêm quá trình tra cứu tư liệu, càng làm cho tác phẩm trở nên kinh điển.
Với tất cả kì tích đó, chúng ta hãy khoan vội bàn về hai phạm trù khen
chê từ những cây bút phê bình rất giàu kinh nghiệm và sắc sảo trên toàn thế
giới, để khẳng định chắc chắn một điều: “Cuốn theo chiều gió” là một tác
phẩm có sức hấp dẫn đặc biệt. Không ai phủ nhận được điều đó. Do vậy, việc
nghiên cứu về điều gì, yếu tố nào đã làm nên cái hay đó, chính là vấn đề cốt
lõi mà chúng tôi theo đuổi. Chúng tôi đã quyết định bắt tay vào đề tài “Nghệ
thuật tiểu thuyết Cuốn theo chiều gió” từ nguyên cớ ấy – cho điều chính
mình say mê mà không hề để hội chứng “bầy đàn” hay best-seller ảnh hưởng,
và cho điều đáng được dành thời gian để nghiên cứu một cách có “đầu đũa”
chứ không chỉ là một vài bài cảm nhận đơn thuần.
Đề tài cũng là sự thỏa mãn cá nhân trong quá trình tra cứu tư liệu, khi
điểm qua số lượng công trình nghiên cứu ít ỏi tại Việt Nam về “Cuốn theo
chiều gió” và nhận thấy: chưa có tác phẩm nào bàn một cách cụ thể về vấn đề
này. Quá trình chuyên sâu tra cứu, thống kê, nghiên cứu, phân tích cũng giúp
chúng tôi vận dụng những kĩ năng đã được học trong chương trình Cao học để
ứng dụng, và làm cơ sở tư liệu cho những công trình cao hơn, cũng như cho
công việc giảng dạy trong tương lai.
2. Lịch sử vấn đề
Đối với một tác phẩm nổi tiếng mang tầm vóc toàn cầu như “Cuốn theo
chiều gió”, số lượng tác phẩm nghiên cứu phê bình về nó là nhiều không đếm
xuể. Nhất là từ sau khi bộ phim được chuyển thể thành phim vào 1939, cùng
với việc thu hút một lượng lớn độc giả, hàng loạt bài nghiên cứu, đánh giá về
tác phẩm cũng ra đời. Theo đánh giá bước đầu của chúng tôi thì dư luận khen
hay chê, tâng bốc hay lên án các khía cạnh trong tác phẩm cũng khá phong
phú. Vì đây là tác phẩm văn học nước ngoài, nên chúng tôi sẽ xem xét lịch sử
vấn đề dưới hai điểm nhìn: của những tác giả nước ngoài và tác giả trong
nước.
2.1. Các công trình, bài nghiên cứu, bài báo của các tác giả nước ngoài
“Khai sinh” trên đất Mỹ để rồi vượt biên giới đi khắp năm châu, nếu
dùng một con số chính xác để thống kê số lượng tài liệu nghiên cứu về “Cuốn
theo chiều gió” e là một việc không tưởng. Do vậy, những tác phẩm tiếng
Anh chúng tôi đề cập dưới đây chỉ là một phần nhỏ trong nguồn tư liệu về
“Cuốn theo chiều gió” mà chúng tôi có được, và đồng thời giúp ích chúng tôi
trong việc tiếp cận cuốn tiểu thuyết lừng danh này dưới góc độ khoa học.
2.1.1. Trước hết, liên quan đến tầm ảnh hưởng sâu rộng của Cuốn
theo chiều gió, không thể không chú ý đến những tác phẩm viết tiếp “Cuốn
theo chiều gió”
Nổi tiếng có thể kể đến là phần hậu
“Scarlett” của Alexandra Ripley (1991) và
Rhett Butler’People (tạm dịch là “Người
của Rhett Butler”) của Donald McCaig
(2007). Đây là 2 tác phẩm được viết dưới sự
ủy thác của chính tác giả Margaret Mitchell,
tuy thành công nhất định về mặt doanh thu
nhưng đáng tiếc, cả hai tác phẩm đều đi
ngược lại với mong muốn của Margaret
Mitchell. Cả hai tiểu thuyết gia miền Nam
nổi tiếng giàu kinh nghiệm này đều xoay sở
để làm mờ đục đi tính cách nhân vật, một phần là để tránh đi vấn đề chính trị
còn nhiều bàn cãi của tác phẩm gốc. Trong “Scarlett”, câu chuyện được
chuyển thẳng đến Iceland, cách xa khỏi những năm Tái thiết đầy bạo động
chủng tộc của miền Nam, trong khi ở “Người của Rhett Butler” thì nhân vật
Rhett Butler trở thành một người đấu tranh về quyền lợi chủng tộc không chê
vào đâu được, một người bảo vệ dũng cảm của phụ nữ hoạn nạn và người tán
thành nền giáo dục cho người da đen.
Anne Edwards, người viết tiểu sử Margaret Mitchell đầu tiên, đã viết
phần tiếp theo, “Tara”. Tác phẩm đã bị người hâm mộ Margaret Mitchell tẩy
chay. Năm 1995, Emma Tennant, nhà văn người Anh duy nhất được trao
quyền, đã viết ra phần hậu tuân thủ đàng hoàng các luật lệ của Quỹ di sản
Margaret Mitchell về việc né tránh các vấn đề chính trị và chủng tộc nhạy
cảm. Phản ứng của những nhà biên tập viên người Mỹ là tức giận trước sự
không đủ tính miền Nam, không có độ nhạy cảm của người Mỹ. Bản thảo này
cũng bị cấm không được đọc hay thảo
luận công khai.
Vài năm trước khi cuốn sách của
Donald McCaig được viết, tiểu thuyết gia
miền Nam Pat Conroy được mời để kể
câu chuyện từ góc nhìn của Rhett. Tác
phẩm song hành hiện đã bị bỏ dang dở
này có lẽ sẽ giết chết Scarlett O’Hara với
“cái chết trong văn chương đáng ghi nhớ
nhất từ khi Anna Karenina quăng mình
trước xe lửa” [91].
Năm 2001, hai năm sau khi Quỹ di
sản Margaret Mitchell kiện thành công
nhà văn Pháp Régine Desforges đạo văn “Cuốn theo chiều gió”, họ tiếp tục
với tác phẩm The Wind Done Gone (tạm dịch là “Ngọn gió đã đi”) của nhà
văn Mỹ - Phi Alice Randall, kết tội nó đã đạo văn trắng trợn chủ đề và nhân
vật của Margaret Mitchell, và được chấp thuận. Cuốn “Ngọn gió đã đi” đã
viết nhiều chi tiết kinh khủng: nhân vật chính, Cynara, từng là một nô lệ máu
lai, con gái của người địa chủ da trắng (Gerald O’Hara) và bà vú, vì vậy là chị
em cùng cha với “Other” – tên của Randall đặt cho Scarlett. Như Pat Conroy
đã dự tính, Randall cũng giết chết “Other”, và vì thế Cynara cưới người đàn
ông goá vợ “R” (Rhett) – nhưng quan hệ của họ bị lụi tàn bởi những bí mật
trong gia đình về tình dục dị chủng. Sự trào phúng của Randall đã thể hiện
một góc nhìn không mấy lãng mạn về những bí mật về chủng tộc và tình dục
của miền Nam và sự đạo đức giả. Tuy nhiên, cuốn tiểu thuyết đã kết thúc có
hậu, với khu đồn điền được truyền lại, dù là từ một “R” giờ đã điên loạn, cho
người quản gia da đen của ông – và tất cả những thành viên gia đình bất kể
chủng tộc đều được chôn chung một chỗ. Nhà phê bình Marjorie Garber đã
nói rằng cuốn tiểu thuyết có thể là một “sự trả đũa văn hoá”, cất tiếng nói cho
phụ nữ và nô lệ bị bắt phải im lặng [91].
2.1.2. So sánh “Cuốn theo chiều gió” với các tác phẩm khác cũng là
một khía cạnh được các nhà phê bình chú ý
So sánh thú vị nhất là của tác giả Harriett Hawkins và bài viết với nhan
đề ấn tượng “The sins of Scarlett” (tạm dịch là “Tội lỗi của Scarlett”) đem lên
bàn cân 2 tác phẩm “Cuốn theo chiều gió” và phần hậu “Scarlett” của
A.Ripley. Bài viết này đã thẳng tay chỉ trích mạnh mẽ cách xây dựng một
nhân vật Scarlett mới quá khác lạ, đến mức phủ nhận nhân vật Scarlett vốn đã
được yêu thích của Margaret Mitchell. Việc Ripley làm cho nàng Scarlett
bỗng chốc yêu thích con trẻ, thích làm mẹ, biết bất bình với tầng lớp bị áp bức
của Iceland là một điều gì đó không tưởng. Tác giả không ngần ngại gọi việc
“biến hóa” nàng Scarlett thành mẫu tính cách mới này là cách giết chết
Scarlett một cách nhanh nhất, và đó là
một tội lỗi không thể mặc xác được.
“As Margaret Mitchell reminds us,
what people think they want and what
they really want are two different
things. People do tend to believe
fashionable fictions, not only because
they want them to be true, but because
it is the fashion to believe them. This is
why, regrettably, we have to give a
damn about the sins of Scarlett.” (Như
Margaret Mitchell đã nhắc chúng ta,
cái mà người ta nghĩ người ta muốn và
cái mà người ta thật sự muốn là hai thứ
khác nhau. Người ta có xu hướng tin vào tiểu thuyết thời thượng, không chỉ vì
người ta muốn nó thành hiện thực, mà còn bởi vì tin như thế là thời thượng.
Đó là lý do vì sao mà chúng ta không được mặc xác những tội lỗi của
Scarlett, thật đáng tiếc) [50].
Bài viết của Chris Vials với nhan đề “Erskine Caldwell’s Challenge to
Gone with the Wind and Dialectical Realism” (tạm dịch “Thách thức của
Erskine Caldwell với “Cuốn theo chiều gió” và Chủ nghĩa hiện thực biện
chứng”) đã làm một cuộc so sánh giữa “Cuốn theo chiều gió” và God’s
Little Acre (tạm dịch là “Đồng cỏ nhỏ của Chúa”). Bài viết phân tích và so
sánh hai tác phẩm để thấy được xu hướng chính trị của hai tác giả. Margaret
Mitchell và Caldwell viết từ hai tư tưởng chính trị đối lập trong khoảng thời
gian từ thập niên 1930 và 1940, và vị trí chính trị của họ cho nhau biết chân
dung của chính mình trong tác phẩm. Hình ảnh về miền Nam mà Caldwell
xây dựng cho dân chúng cả nước giữ một ngụ ý chính trị khác hoàn toàn với
“Cuốn theo chiều gió”. Bối cảnh của tác phẩm “Cuốn theo chiều gió” đã cho
những độc giả thời kỳ khủng hoảng một quá khứ thiên đường để nhìn về. Tác
phẩm khắc hoạ người Mỹ da đen như những người đơn giản và yếu ớt, và
người Mỹ da trắng nghèo như là những kẻ xảo nguyệt. Tác phẩm đã xem xét
lại cả quá khứ của chế độ nô lệ và sự cần kíp một tầng lớp chủ nô cầm lái
trong hiện tại. Tiểu thuyết Đồng cỏ nhỏ của Chúa, ngược lại, đã tránh né tầng
lớp chủ nô để tập trung sự chú ý vào những người da trắng nghèo cố gắng
chạy ăn từng bữa ở vùng thôn quê đang héo tàn của Georgia và những thị trấn
kiệt quệ của miền Nam Carolina trong thời kỳ Đại khủng hoảng. Quan niệm
của Caldwell về miền Nam đã trái ngược hẳn với Margaret Mitchell [71].
So sánh “Cuốn theo chiều gió” và “Absalom, Absalom!” của
W.Faulkner, thì có nhiều bài viết sắc sảo, có thể kể đến như: bài viết “What
else could a southern gentleman do?”:
Quentin Compson, Rhett Butler, and
Miscegenation” (tạm dịch là “Một quý
ông miền Nam còn có thể làm gì
khác?”: Quentin Compson, Rhett
Butler,và sự pha trộn chủng tộc) của Ben
Railton; hay “The Frontier Plantation:
Failed Innocence in Gone with the Wind
and Absalom, Absalom!” (tạm dịch
“Đồn điền miền khai hoang: Sự trong
trắng bị đánh mất trong “Cuốn theo
chiều gió” và Absalom, Absalom!”) của
Matthew Roberts Martin.
Bài viết của Ben Railton chú trọng vào 2 nhân vật Rhett và Quentin, về
xu hướng chính trị và sự phát triển tính cách. Sự phát triển tính cách của nhân
vật Quentin Compson từ một cậu bé miền Nam ngoan ngoãn trở thành một
sinh viên Harvard bắt đầu nghi ngại đến một tâm hồn già cỗi và dày vò, đã
song hành với sự phát triển về sự hiểu biết của anh đối với vai trò trung tâm
của sự pha trộn chủng tộc đối với văn hoá miền Nam và tội lỗi của người da
trắng miền Nam khi chối bỏ sự tồn tại của nó. Tương tự, nhân vật Rhett
Butler đã phát triển từ một kẻ hay chỉ trích, đầy cay độc và chỉ quan tâm đến
bản thân của miền Nam cũ trở thành một quý ông miền Nam hoài cổ là do
chính sự phát triển ý thức về những khả năng và những hiểm nguy kéo theo từ
sự pha trộn chủng tộc ở miền Nam trong công cuộc Tái thiết [64].
Khi Quentin Compson chối bỏ sự căm ghét của anh với vùng đất đầy
những kẻ đạo đức giả, sự xâm lăng và định kiến, thì Rhett đã nhận ra được
toàn bộ sự kinh hoàng của miền Nam trong công cuộc Tái thiết, và bắt đầu
hiểu đúng giá trị của lối sống của miền Nam cũ và sự hoàn hảo của nó. Anh
đã nhận ra rằng điều mà anh thực sự muốn là “cuộc sống yên bình đường
hoàng mà những người dịu dàng đã sống trong những ngày đẹp đẽ ôn hoà đã
qua” [92]. Anh biết rõ rằng những ngày cũ đã ra đi, và anh có thể cũng đã
biết, trong trong góc nào của tiềm thức rằng, chúng tuy lỗi thời thật, nhưng
chúng đã tốt hơn nhiều cái cuộc sống của công cuộc Tái thiết này. Và vì thế,
anh đi “săn tìm những thị trấn cổ xưa và những đất nước cổ xưa, nơi mà
những ngày cũ vẫn còn nương nán lại” [92]. Sự hiểu biết của Quentin đã đẩy
anh khỏi miền Nam xa hơn, trong khi của Rhett đã đưa anh lại gần hơn.
Trọng tâm của bài viết Martin là hai huyền thoại tranh đấu với nhau:
huyền thoại miền Nam của “đồn điền địa đàng”, một nơi của cái đẹp và bình
yên tuyệt đối và huyền thoại chung của nước Mỹ về “tự lập tự cường” ở vùng
khai hoang. Cả hai, theo Martin, là huyền thoại của sự trong trắng, và cả hai
tiểu thuyết đã đập vỡ cái trong trắng đó, mang hai huyền thoại đó đến với
nhau và cho thấy sự xung khắc căn bản của chúng. Martin đã tập trung vào
thảo luận hai nhân vật đã cố gắng sống qua những huyền thoại trong trắng đó
là Scarlett O’Hara và Thomas Sutpen [55].
2.1.3. Chiếm một con số khá lớn là những tài liệu chuyên sâu nghiên
cứu về tác giả Margaret Mitchell và tác phẩm “Cuốn theo chiều gió” của
bà, có thể kể tên vài tác phẩm tiêu biểu như:
Trước hết là cuốn sách nổi tiếng về tác giả Margaret Mitchell của Anne
Edwards “Road to Tara: the life of Margaret Mitchell” (tạm dịch “Đường
về Tara: cuộc đời của Margaret Mitchell”). Trong tác phẩm này, Edwards đã
cặn kẽ miêu tả những bất an và mặc cảm thua kém trong suốt cuộc đời của
Margaret Mitchell, tuy nhiên tác giả đã không đi sâu vào giải thích tâm lý cho
những điều đó. Cái giá cao phải trả cho tiếng tăm – mất đi sự riêng tư – và
những mâu thuẫn về tiếng tăm và những gì nó đem lại đã trở thành nội dung
chủ yếu của phần sau quyển sách. Tương tự với sự quyết tâm của Margaret
Mitchell không viết thêm nữa và những cách bà cố dùng để thuyết phục bản
thân là bà đằng nào cũng không có thời gian. Cuốn sách không có chú giải, và
phần tham khảo thì sơ sài và không đầy đủ. Nhiều lần Edwards thâm nhập
vào suy nghĩ của Margaret Mitchell mà không dựa trên một chứng cớ nào.
Tuy nhiên, sự kiện và lời giải thích có vẻ thuyết phục.
Trong cuốn “Tara Twenty Years Later” (tạm dịch “Tara 20 năm
sau”), Robert bày tỏ: “I know of no other Civil War novel with as much
‘breadth’ in conception as Gone With the Wind. What it lacks in ‘depth’ and
in ‘art’ it compensates for in the clarity and vitality of its presentation of the
diverse and yet unified issues involved, in sustained narrative interest, and in
the powerful simplicity of its structure. The conflict which it dramatizes is as
old as history itself. It has been presented more skillfully before, and no doubt
will be again. But it will never be done more excitingly or appealingly than it
is here.” (“Tôi chưa thấy tiểu thuyết nào về nội chuyến mà phóng khoáng
trong quan niệm như “Cuốn theo chiều gió”. Điều nó thiếu ở chiều sâu và
nghệ thuật được đền bù bằng sự rõ ràng và sức sống của việc nó biểu lộ,
trong việc duy trì thích thú tường thuật, và trong sự đơn giản cấu trúc đầy
quyền năng của nó. Mâu thuẫn mà nó kịch tính hóa đã xưa như trái đất. Cả
trước và sau “Cuốn theo chiều gió”, mâu thuẫn này đã được miêu tả rất tốt,
nhưng không ở đâu mà nó được miêu tả hấp dẫn hơn ở truyện này” [65].
Gần gũi với chúng ta là bài viết của Mart Stewart, “Teaching Gone with
the Wind in the Socialist Republic of VietNam” (tạm dịch là “Dạy “Cuốn theo
chiều gió” ở Việt Nam”). Bài viết kể về những kinh nghiệm của tác giả có
được trong khoảng thời gian tham dự học bổng Fullbright ở thành phố Hồ Chí
Minh. Từ những buổi tổ chức thảo luận chuyên để cho sinh viên Việt Nam,
tác giả đã rút ra những kết luận thú vị về tiếp nhận trên góc độc văn hóa. “Đối
với đa số độc giả tham dự chuyên đề, các nhân vật của cuốn tiểu thuyết là sự
hấp dẫn chính. Mặc dù họ nhận ra rằng những nhân vật đó đôi lúc mờ nhạt,
và chỉ có Rhett và Scarlett có nhiều đất diễn hơn, họ chỉ ra cái mà họ cho là
xu hướng chung của hành vi con người đã được đại diện bởi bộ tứ Scarlett,
Melanie, Rhett và Ashley. Nhìn chung, thay vì ngợi ca đặc trưng của từng
nhân vật một, những người tham dự hội thảo chuyên đề Hoa kỳ học của tôi
tìm kiếm những tính chất có liên quan với nhau khi phân tích giọng văn và
nhân vật trong truyện và tiểu thuyết. Họ nhận ra tố chất của những nhân vật
chính mà tất cả độc giả đều nhận ra, nhưng họ hiểu những tố chất ấy dựa
trên nền văn hoá của họ. Hành vi và phẩm chất của Scarlett được soi sáng
bằng hành vi và phẩm chất của Melanie, và ngược lại, tương tự với Rhett và
Ashley. Cả bốn người đều đại diện cho những sự kết hợp và trao đổi khác
nhau của đạo đức và cả thói xấu căn bản của con người. Sự phân loại của họ
là quen thuộc với hầu hết độc giả: Melanie là người phụ nữ hoàn hảo, hình
tượng tiêu biểu của tình yêu vị tha và tấm lòng thương cảm dành cho người
khác, người sẵn sàng chiến đấu vì người thân những dễ dàng bị khó khăn cản
trở. Cô ấy là “người mà phụ nữ muốn trở thành”, một học trò của tôi đã nói
vậy.
Với độc giả, Scarlett là một “cô gái xấu”, ích kỷ, nhẫn tâm, không
được giáo dục tốt, nhưng thực tế, mạnh mẽ đầy sức sống (trái ngược với sự
thụ động của Melanie) và có khả năng vượt qua khó khăn bằng sự khôn
ngoan và ý chí kiên cường; nàng chính là người mà “phụ nữ phải trở thành”.
Ashley với những độc giả này là hình tượng của danh dự, sự can đảm, kết quả
của một nền giáo dục tốt, có lý tưởng quý tộc, mặc dù anh cần Melanie để thể
hiện những lý tưởng này với sự nhiệt tình và nhân đạo. Rhett, dĩ nhiên là một
kẻ bất lương điển hình – dễ dàng thích nghi, lanh lợi, quyến rũ, vô liêm sĩ,
mạnh mẽ, tinh ranh, nam tính, tự tin – một người nhìn thấy thế giới như nó
vốn có chứ không theo cái mà anh muốn thấy. Tuy nhiên, điều quan trọng
nhất với những người đọc này lại là những nguyên tắc về cảm xúc mà những
nhân vật trong “Cuốn theo chiều gió” biểu hiện phải được xem như toàn thể
một xã hội hữu cơ nhằm đem lại cho nó ý nghĩa” [68].
Helen Taylor, một chuyên gia lỗi lạc về “Cuốn theo chiều gió” cũng có
tài liệu về tác phẩm này là: “Scarlett’women: Gone with the wind and Its
femail fans” (tạm dịch “Những phụ nữ của Scarlett: “Cuốn theo chiều gió” và
giới nữ hâm mộ”). Trong công trình chuyên sâu này, bà thể hiện cái nhìn của
một nhà phê bình uyên bác và am hiểu với những nhận định sâu sắc về giá trị
tư tưởng cũng như nghệ thuật thể hiện của nó [70].
Bài viết “Gone With the Wind in American Culture” (tạm dịch
“Cuốn theo chiều gió” trong văn hóa Mỹ”) của Darden Asbury Pyron tập hợp
nhiều bài viết có giá trị khi nhìn nhận cuốn tiểu thuyết của Margaret Mitchell
dưới nhiều góc độ khác nhau: chiến tranh, tình yêu, nữ quyền, vấn đề chủng
tộc… Tác giả này cũng có nhiều bài viết như “Southern Daughter: The Life of
Margaret Mitchell”; “Gone with the Wind and the Southern Cultural
Awakening”…thể hiện quan điểm đánh giá sắc sảo và am hiểu về “Cuốn theo
chiều gió” [63].
2.1.4. Các đánh giá, nhận xét của những nhà phê bình uy tín trên
các báo, tạp chí Mỹ thì cũng có nhiều ý kiến khen chê trái chiều.
Những nhà phê bình chính của cả miền Bắc lẫn miền Nam đã phù hợp
với hứng thú của cộng đồng về “Cuốn theo chiều gió”. J. Donald. Adams viết
trên New York Times Book Review ngày 5/7/1936 rằng ““Cuốn theo chiều
gió” là một trong những tiểu thuyết đầu tay nổi bật nhất từng được văn hào
người Mỹ viết”, và tiếp tục “Nó là một, vâng là một trong những quyển tuyệt
nhất về quyền năng tường thuật, tính dễ đọc mà chưa có một cuốn truyện nào
trong nền tiểu thuyết Mỹ qua được” [73, tr.6]. Theo ý Henry Steele
Commager, Jr. viết trong cuốn NewYork Herald Tribute Book ngày 5/7/1936,
“câu truyện được kể với chân thật và đam mê, được soi sáng bởi sự thấy hiểu,
được dệt bằng tư liệu lịch sử và sự tưởng tượng có sắp xếp, sẽ luôn luôn hấp
dẫn” [73, tr.9].
Hai tác giả nổi tiếng miền Nam cũng khen ngợi cuốn sách. Ellen
Glasgow cho rằng nó là “một bức họa can trường, lãng mạn mà không ủy mị,
về một truyền thống và lối sống đã mất đi,” [73, tr.11] và mong nó “luôn được
đọc và trân trọng”. Stephen Vincent Benet cũng nói “Margaret Mitchell đã
viết một câu chuyện về chiến tranh và tái thiết vững vàng và sinh động hấp
dẫn, với chi tiết thực tế và góc nhìn độc đáo, nó nên được đọc rộng rãi như nó
đáng được”[73, tr.12].
Không phải nhà bình luận nào cũng cho rằng “Cuốn theo chiều gió”
hấp dẫn, những lời ra tiếng vào không ngớt dành cho tác phẩm do quan niệm
lịch sử không thống nhất của Margaret Mitchell. Geogre S.Schuyler viết vào
7/1937 là “Cuốn tiểu thuyết dày 1024 trang của Margaret Mitchell có thể
đoạt giải Putlizer của người da trắng, nhưng nó cũng chỉ là một bài luận
tuyên truyền chống đối người da đen, những người biết rõ lịch sử của đất
nước” [73].Tờ New Republic tiếp tục phản đối “Cuốn theo chiều gió”, và
Malcom Cowley cho rằng “Cuốn theo chiều gió” là “một bách khoa toàn thư
về truyền thuyết di dân […] Nhưng mặc dù truyền thuyết này sai một phần,
ngớ ngẩn một phần và xấu xa trong hiệu quả chung với xã hội miền Nam
ngày nay, nó vẫn còn giữ được những cảm xúc căn bản.” [42].
2.2. Các công trình, bài nghiên cứu, bài báo của các tác giả trong nước
Dù “Cuốn theo chiều gió” là một tác phẩm nổi tiếng và phổ biến tại
Việt Nam, nhưng những công trình nghiên cứu thì lại khá hạn chế. Trong quá
trình thu thập tài liệu chúng tôi chỉ thấy có vài tác phẩm sau:
Nguyễn Thị Tuyết Nga (2004), Khuynh hướng hiện thực chủ nghĩa của
Margaret Mitchell trong tác phẩm Cuốn theo chiều gió”, Luận văn Thạc sĩ,
Đại học sư phạm TPHCM [28].
Phương Diễm Hương (2007), Chiến tranh Nam Bắc Mỹ trong tiểu
thuyết Cuốn theo chiều gió” của Margaret Mitchell, Luận văn Thạc sĩ, Đại
học sư phạm TPHCM [19].
Hoàng Thị Hậu (2009), Dấu ấn thời đại trong tác phẩm Cuốn theo
chiều gió” của Margaret Mitchell, Khóa luận tốt nghiệp, Đại học Văn hiến
TPHCM [16].
Luận văn của tác giả Tuyết Nga tiếp cận tác phẩm ở phương diện
khuynh hướng hiện thực, đi sâu vào lý giải sức ảnh hưởng từ thời đại và chính
cuộc đời của Margaret Mitchell đã làm nên một “Cuốn theo chiều gió” đậm
chất hiện thực. Phần chính của luận văn này đi lý giải những yếu tố làm nên
khuynh hướng hiện thực của “Cuốn theo chiều gió”, bao gồm: nghệ thuật xây
dựng cốt truyện, bối cảnh, xây dựng nhân vật điển hình cũng như làm rõ mối
tương quan giữa hoàn cảnh điển hình và nhân vật điển hình. Nhìn chung công
trình này bước đầu có nhiều gợi ý về nghệ thuật tiểu thuyết “Cuốn theo chiều
gió”, nhưng hướng tiếp cận còn bao quát, chưa cụ thể, thiên hướng “kể
chuyện” nhiều hơn là phân tích, làm rõ bằng luận cứ luận chứng.
Luận văn của tác giả Diễm Hương thiên về nội dung, mà trọng tâm là
về đề tài “Chiến tranh Nam Bắc Mỹ”. Tác giả đã dành thời gian điểm qua
những nét chính trong cuộc đời tác giả, từ đó đi sâu khai thác sự thể hiện của
chủ để “chiến tranh” trong tác phẩm qua sự thăng trầm của đời sống nhân vật
dưới những biến chuyển của thời cuộc. Chương về nghệ thuật chỉ ở dạng khái
quát, trong đó tác giả quan tâm đến bút pháp hiện thực, nghệ thuật xây dựng
nhân vật, nhấn mạnh vào yếu tố tâm lí nhân vật, làm rõ bằng việc phân tích
các nhân vật tiêu biểu của tác phẩm như Scarlett, Rhett.
Khóa luận tốt nghiệp của tác giả Hoàng Thị Hậu cũng đi theo con
đường của các công trình trên, đi từ bối cảnh đất nước, cuộc đời tác giả, đến
việc khẳng định yếu tố “thời đại” có vai trò quan trọng trong việc tạo nên sự
thành công của tác phẩm. Chương về nghệ thuật cũng đi khai thác một số yếu
tố chính yếu như nghệ thuật xây dựng bối cảnh, nhân vật, trần thuật, nhưng
còn ở mức độ chung chung, sơ lược, chưa đi sâu phân tích cụ thể.
Dĩ nhiên còn có thể kể đến một số bài báo giấy và báo mạng có liên
quan đến “Cuốn theo chiều gió”, nhưng các tác giả chỉ chủ yếu lướt qua đặc
điểm cuộc đời, sự nghiệp sáng tác của Margaret Mitchell (như “Margaret
Mitchell một tác phẩm đủ làm nên bất tử” của Lê Nguyễn; “Giới thiệu về
tác giả, tác phẩm và bộ phim Cuốn theo chiều gió”, cuộc nội chiến Nam –
Bắc Mĩ của Phạm Văn Tuấn…), chỉ một vài bài có để cập đến nhân vật,
nhưng chỉ mới tập trung vào nhân vật chính Scarlett (như “Vấn đề phụ nữ
qua Cuốn theo chiều gió” của Đặng Thanh Lê, “Cuốn theo chiều gió và cô
gái ba chìm bảy nổi trong bối cảnh nội chiến” của Hữu Ngọc…). Các diễn
đàn trên internet về tác phẩm này khá phong phú, nhưng không chuyên sâu
mà chủ yếu là các cảm nhận, đánh giá về nhận vật, cốt truyện, về sức hấp dẫn
của tác phẩm này v.v… Vì tính chưa chính xác của thông tin nên chúng tôi
không trích dẫn ở đây các nguồn tư liệu này.
Với cái nhìn bao quát kể trên, chúng tôi nhận thấy tại Việt Nam vẫn
chưa có một công trình nào khai thác đề tài “Nghệ thuật tiểu thuyết Cuốn theo
chiều gió”. Các đề tài chủ yếu xoay quanh nội dung, khuynh hướng sáng tác
(chiến tranh, dấu ấn thời đại, tính hiện thực). Trong cả 3 công trình nghiên
cứu chuyên về “Cuốn theo chiều gió” mà chúng tôi có đến thời điểm này, đều
có 1 chương nói về nghệ thuật, nhưng do quy mô chỉ trong 1 chương, đồng
thời chỉ để bổ sung cho phần chính của từng công trình, nên các chương này
cũng được thực hiện một cách khái lược vào những nét cơ bản: nhân vật,
không gian – thời gian, nghệ thuật kể chuyện v.v…
Từ quá trình khảo cứu tư liệu, tiếp thu những điểm đóng góp của các
tác giả, đồng thời nhận thấy những yếu tố còn bị “bỏ ngỏ” của việc nghiên
cứu tác phẩm, chúng tôi đã quyết định đi vào khai thác đề tài “Nghệ thuật tiểu
thuyết Cuốn theo chiều gió”.
3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu
3.1. Đối tượng nghiên cứu
Tác phẩm “Gone with the wind” tiếng Anh xuất bản tại nhà sách Avon,
Mỹ và bản dịch “Cuốn theo chiều gió” của cả 2 tác giả Dương Tường (NXB
Văn học 1987, đăng trên ebook) và Vũ Kim Thư (NXB Văn học, 2001).
3.2. Phạm vi nghiên cứu
Với đề tài “Nghệ thuật tiểu thuyết “Cuốn theo chiều gió” của Margaret
Mitchell”, chúng tôi sẽ đi trực tiếp vào việc tìm hiểu đặc điểm nghệ thuật của
cuốn tiểu thuyết trên các bình diện:
- Nghệ thuật xây dựng cốt truyện
- Nghệ thuật xây dựng nhân vật
- Nghệ thuật trần thuật
4. Phương pháp nghiên cứu
Xuất phát từ giới hạn đề tài, đối tượng và phạm vi nghiên cứu, chúng
tôi sử dụng các phương pháp nghiên cứu sau:
4.1. Phương pháp tiếp cận lịch sử văn hóa
4.2. Phương pháp so sánh đối chiếu văn bản
4.3. Phương pháp phân tích tổng hợp
4.4. Phương pháp hệ thống
5. Đóng góp và bố cục luận văn
Từ những nghiên cứu có tính chất cơ sở được đề cập trong phạm vi
nghiên cứu, chúng tôi sẽ cố gắng chỉ ra những thành công của Margaret
Mitchell trong nghệ thuật viết tiểu thuyết, cũng như góp phần lý giải cho sức
hấp dẫn của tiểu thuyết “Cuốn theo chiều gió”.
Luận văn ngoài phần Dẫn nhập và Kết luận, phần Nội dung sẽ gồm 3
chương và phân bổ nội dung như sau:
Chương 1: Nghệ thuật xây dựng cốt truyện
Chương 2: Nghệ thuật xây dựng nhân vật
Chương 3: Nghệ thuật trần thuật
Chương 1: NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG CỐT TRUYỆN
Cốt truyện được hiểu là “hệ thống sự kiện cụ thể được tổ chức theo yêu
cầu tư tưởng và nghệ thuật nhất định, tạo thành bộ phận cơ bản, quan trọng
nhất…trong tác phẩm tự sự” [14 tr70-71]. Hiểu một cách đơn giản, cốt truyện
chính là toàn bộ các biến cố, sự kiện mà nhà văn kể ra, là cái mà người đọc có
thể đem kể lại. Đồng thời khi hiểu theo cách này thì cốt truyện không chỉ là
một dạng nội dung, mà bản thân nó là một yếu tố nghệ thuật có giá trị kiến tạo
và quy định nghệ thuật của tác phẩm.
Trong bài báo Thanh niên số phát hành tại Việt Nam ngày 11/1/2009
với nhan đề “Cuốn theo chiều gió đã cuốn tôi đi”, Tiến sĩ người Mỹ Jernifer
Dickey đã khẳng định thành công lớn nhất của “Cuốn theo chiều gió” bên
cạnh tuyến nhân vật là ở cốt truyện: “chính sức mạnh của cốt truyện đã làm
cho việc nó viết dưới ngôn ngữ nào đã không còn quan trọng nữa”. Bản thân
sự thu hút của tác phẩm với người đọc toàn thế giới ngay từ Mỹ sang châu
Âu, rồi châu Á và khắp thế giới, từ lúc ra đời cho đến bây giờ là minh chứng
rõ ràng nhất sự hấp dẫn của cốt truyện.
Không thể không nhắc lại vài chi tiết quan trọng trong quá trình sáng
tác của Margaret Mitchell (bắt đầu từ 1926). Đầu tiên, bà viết các chương một
cách rời rạc, mãi đến khi giao kịch bản bà vẫn chưa viết… chương đầu. Càng
thú vị hơn khi được biết đoạn đầu tiên chắp bút lại chính là đoạn cuối cùng
của tác phẩm. Câu văn ở cuối truyện “Tomorrow is another day” cũng đã
được chọn làm tiêu đề tác phẩm. Ấy thế nhưng khi hoàn tất và xuất bản
(1936), kể cả độc giả kĩ tính nhất cũng khó thấy dấu hiệu ráp nối nào. Điều
này tự thân cho thấy tính chặt chẽ của cốt truyện mà Margaret Mitchell đã chủ
tâm tạo ra trong “Cuốn theo chiều gió”.
Vậy điều gì làm nên điều kì diệu ấy? Để trả lời câu hỏi này, chúng tôi
sẽ đi vào lý giải và phân tích những khía cạnh độc đáo nhất trong nghệ thuật
xây dựng cốt truyện của Margaret Mitchell mà theo chúng tôi là nắm giữ bí ẩn
của sức hút từ cốt truyện, bao gồm: hệ thống tình huống, chi tiết và kiểu kết
thúc truyện.
1.1. Tình huống
Tình huống truyện là thời điểm một sự việc, một sự kiện xảy ra với
nhân vật, đặt trong tình thế đó nhân vật buộc phải thể hiện thái độ, hành động
và có giải pháp cụ thể. Tình huống được xây dựng không chỉ nhằm thúc đẩy
phát triển hành động nhân vật mà còn đóng vai trò khơi nguồn, châm ngòi, lý
giải nguyên cớ, nguồn cơn của những tâm trạng, những biến đổi vi diệu trong
tâm hồn nhân vật.
Đặt nhân vật vào một tình huống nào đó dưới dạng những điều kiện
xúc tác để mô tả chiều sâu đời sống tâm linh con người, chớp lấy những
khoảnh khắc đặc biệt để khắc họa tính cách, số phận, cuộc đời nhân vật là
cách mà Margaret Mitchell đã làm và làm một cách hết sức uyển chuyển.
Cùng với chi tiết, tình huống tạo cho mạch truyện một đường dây chặt
chẽ với sự logic trước sau của sự kiện có liên quan tới số phận, tính cách nhân
vật đặt trong bước đi của lịch sử. Dưới đây chúng tôi đi vào những tình huống
được tác giả sử dụng lặp lại dưới dạng motip, như là một chủ đích trong việc
bộc lộ tư tưởng nghệ thuật của tác phẩm, góp phần tạo nên sự thành công của
cốt truyện.
1.1.1. Tình huống làm hoán đổi vai trò
Có một điều mà khi đọc tác phẩm chúng tôi lấy làm thú vị, đó là sự đổi
vai của các nhân vật trong tác phẩm. Từ hiện tượng nổi bật là việc người tình
trong mộng suốt đời Scarlett theo đuổi và tôn thờ như một vị thánh với tâm
hồn cao khiết, Ashley, bỗng chốc sau một biến cố - cái chết của Melanie - đã
thành một đứa trẻ con không hơn không kém. Sự “biến hình” này của Ashley
khiến cho Scarlett thức tỉnh ra tình yêu đầu đời của mình là một nhầm lẫn tai
hại, đến mức nàng phủ nhận sạch trơn những mê say từng dày vò mình trước
đó để khẳng định không nuối tiếc “Có đặt anh ta lên khay vàng cho không,
mình cũng chẳng lấy! Nhưng dù sao mình vẫn nặng nợ với anh ta đến hết đời.
Chừng nào mình còn sống, mình còn phải trông nom anh ta, lo cho anh ta
khỏi chết đói, cho thiên hạ khỏi xúc phạm tình cảm của anh ta. Anh ta sẽ chỉ
như một đứa con nữa bám lằng nhằng lấy váy mình. Mình đã mất người mình
yêu và thay vào đấy là một đứa con nữa” [26, tr.662].
Ashley Wikes
Nếu chỉ dừng ở đó thì tình huống trên chỉ là một hiện tượng đơn lẻ
nhằm lý giải sự trưởng thành về tính cách của nhân vật Scarlett, đồng thời mở
nút những điểm thắt đã được tác giả chủ định từ đầu. Nhưng nếu tinh ý độc
giả có thể nhận thấy tình huống một người lớn mạnh mẽ có lúc trở thành một
đứa đứa bé yếu ớt, thậm chí như một đứa con thơ hoặc ngược lại, không phải
là hiện tượng cá biệt mà thành một hệ thống ở các nhân vật. Từ đó, chúng ta
sẽ nhận ra sự lí thú cố tình mà Margaret Mitchell đã “cài đặt” vào trọn cuốn
tiểu thuyết, tạo ra chất kết dính cho cốt truyện và sự thống nhất tư tưởng chủ
đề.
…khi trẻ con là người lớn
Người phụ nữ trẻ con,
thể hiện bởi nhân vật Melanie
(nhân vật lúc đầu được dự
tính là nữ chính của tác
phẩm), lúc xuất hiện đã được
giới thiệu là “một cô gái nhỏ
nhắn, mảnh dẻ, một cô gái
mang dáng vẻ của một đứa
trẻ đang hoá trang trong bộ
váy khổng lồ của bà
mẹ”[92]. Nàng vẫn mãi là
một cô bé nhỏ nhắn, ngực
nhỏ, cơ thể khó thể sinh con
nhưng nàng lại là người lớn
mạnh mẽ nhất của cả tác
phẩm, khi chính nàng là người chăm lo cho tất cả mọi người, những người lớn
lẽ ra phải bảo vệ nàng – Ashley, Scarlett, và cả Rhett. Khẳng định vai trò của
đứa trẻ - người lớn này, Margaret Mitchell đã để chính nhân vật vốn xem
thường Melanie, Scarlett, phải thức nhận khi nhìn Melanie nằm trên giường
bệnh: “Cô ấy giống mẹ, mọi người biết cô ấy đều bám vào cô ấy” [92].
Bản thân Scarlett, trong suốt cuốn tiểu thuyết, đã thao túng người khác
để giữ vị trí hoặc là một đứa trẻ, hoặc là người mẹ. Tính cách trẻ con của nàng
được thể hiện trong sự dựa dẫm vào Ellen, Mammy, Melanie, Will Benteen,
Archie và dĩ nhiên, vào Rhett: “Là một người đàn ông và mạnh mẽ như Rhett
thì tuyệt vời biết bao… Với Rhett bên canh, nàng không sợ gì cả.” [92]. Đồng
thời, nàng cũng biết đàn ông nên sợ sức mạnh của nàng, vì nàng có thể khiến
họ làm bất cứ điều gì nàng muốn. Nàng đã làm Charles Hamilton và Frank
Kennedy phải cưới nàng, dù họ đều đã đính hôn người khác, nàng đã làm
Ashley Wilkes phản bội Melanie bằng cách bắt anh tuyên bố tình yêu của
mình, nàng làm cho Rhett Butler phải đánh mất sự điềm tĩnh mà anh đầy tự
hào. Bằng thuật biến hình chỉ những người phụ nữ trong cổ tích mới có, nàng
đã thay đổi hình ảnh của mình liên tục – từ một cô bé, đến một hoa khôi miền
Nam thích vờ tán tỉnh, hay một nạn nhân bất hạnh của chiến tranh – vì chỉ
như thế nàng mới có thể vượt qua khỏi những thăng trầm đã quét hết mọi điều
chở che nàng và làm tan vỡ gia đình của nàng. Scarlett liên tục đóng những
vai trò trái ngược nhau, vừa là trẻ con, vừa là người lớn, vừa là vợ, vừa là mẹ,
để chăm lo cho người cha suy nhược, hai người em gái Careen và Suellen, cả
gia đình của Ashley, cả bà vú, Pork, Dilcey và Prissy, cả dì Pittypat và thậm
chí tất cả bả dì ở Charleston sẽ chết đói nếu không có nàng. Như Robinson
Crusoe, nàng thật ra chỉ có một mình, vì khi nàng về Tara, mẹ nàng đã chết,
em nàng bệnh tật, và cha nàng chỉ còn là “một ông già yếu ớt và suy nhược”
[92]. Tuỳ vào hoàn cảnh, nàng đồng thời là một đứa trẻ và một người mẹ ở
Tara, như Beau nhỏ đã sống nhờ vú Dilcey, nàng đã mệt mỏi ngả đầu vào bầu
vú to lớn của Mammy, nhưng nàng không thể nghỉ ngơi ở đó thật lâu. Khi
Ellen mất, Tara cần một người phụ nữ mạnh mẽ, và ngay cái đêm mà nàng trở
về, nàng đã nắm giữ vai trò người mẹ cho cả Tara cho suốt phần còn lại của
tác phẩm.
…khi người lớn là trẻ con
Cái chết của Melanie, cũng như của Ellen, đã làm lộ rõ chân tướng của
những nhân vật khác, đặc biệt là những người chồng mà so với những người
vợ của họ mới thực sự là những đứa trẻ. “Cuốn theo chiều gió” tạo ra sự ngạc
nhiên cho độc giả khi khắc họa nét kinh hoàng ngơ ngác của những đứa trẻ
mang trang phục của người lớn. Khó khăn cởi bỏ mặt nạ của những nhân vật
ngơ ngác khóc lóc chạy tìm cha mẹ, đó là chân dung của những người cha trẻ
con như Gerald O’Hara hay Ashley Wilkes.
Gerald, người đàn ông ngay lúc xuất hiện đã “trông ông như một đứa
bé ngồi lỏng lẻo trên lưng con vật dềnh dàng”, có tính khí “kiêu hãnh một
cách trẻ con”; đến mức có lúc Scarlett luôn “nhìn ông với vẻ âu yếm tự tôn
của một bà mẹ đối với những đứa con vênh váo” [92]. Cho nên khi không có
Ellen, người lớn Gerald đã trở thành một đứa trẻ ngơ ngác, cần đến bàn tay
chăm sóc ân cần như một người lớn thực thụ của con mình - Scarlett. “Giờ
cha sẽ uống một ly nữa rồi con sẽ giúp cha lên lầu và vào giường ngủ” [92].
Nàng đã nói với cha nàng như thế, như Ellen đã từng, và như thể ông chỉ là
một đứa trẻ. Hôn nhân trong tác phẩm đã bao gồm cả mối quan hệ giữa một
đứa trẻ nam bất lực và một bậc phụ huynh nữ quyền năng.
Ashley, chàng kị sỹ hào hoa, tài giỏi của Twelve Oak, mạnh mẽ và đầy
cuốn hút trong mắt Scarlett, được tuyệt đối tin cậy và ngưỡng mộ bởi gia đình
và cả hạt Clayton, đã trút bỏ lớp xiêm áo một người lớn để trở nên đáng
thương lạ kì sau cái chết của Melanie. Ashley trở thành đứa trẻ ngơ ngác, tìm
nơi Scarlett một chỗ dựa “Anh định đi tìm em, anh sắp sửa chạy đi tìm em –
như một đứa bé tìm nguồn an ủi …” [26, tr.658].
Kể cả người đàn ông mạnh mẽ ngạo mạn, Rhett, cũng đã có lúc thành
con trẻ trong tay người đàn bà trẻ con Melanie. Sau khi Scarlett sẩy thai,
Melanie đã lọt vào phòng Rhett dễ dàng, đóng cửa lại và đón anh vào vòng
tay, ôm anh như ôm một đứa trẻ với một bí mật không thể kiềm giữ nổi:
“nàng liền bước nhanh vào phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại tới bên chàng. Tuy
nàng chưa bao giờ thấy một người đàn ông khóc, nhưng nàng đã lau khô
nước mắt của nhiều đứa bé. Khi nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, Rhett
đột ngột ôm lấy chân nàng. Chưa kịp hiểu ra sao, nàng đã thấy mình ngồi
trên giường và Rhett quì dưới sàn, đầu gục vào lòng nàng, cả hai cánh tay và
hai bàn tay vừa ghì vừa níu lấy nàng như điên, làm nàng phát cáu. Nàng dịu
dàng vuốt mái tóc đen, giọng vỗ về: “Thôi! Thôi! Thôi nào! Chị ấy sắp khỏe
rồi mà” [26, tr.592].
Rhett – đứa trẻ, người chồng, người cha
Nhưng Rhett chỉ là trẻ con trong bí mật duy nhất với Melanie, còn bản
thân anh lại đảm nhiệm vai trò người chồng, thậm chí người cha của Scarlett.
Chỉ với riêng Rhett, Scarlett mới nhỏ bé và cần che chở như tin cậy bờ vai
người cha và thỏa sức bi bô, dù chỉ là trong vô thức. “Ôi, Scarlett, cô trẻ đến
mức cô xiết trái tim tôi” [92]. Rhett đã kêu lên khi nàng nắm lấy cái nón xanh
anh đã giật lấy từ nàng. Như một người cha nuông chiều con, anh sung sướng
với sự trẻ trung của nàng, để nàng có mọi thứ nàng muốn. Trong tuần trăng
mật, anh cười to khi nàng ăn no nê xúp mướp tây New Orleans, tôm, mì, và
bản thân anh còn bón cho nàng “như thể nàng là một đứa trẻ” [92]. Anh mua
cho nàng dép sa-tanh, đầm thêu kim tuyến, áo lót thêu tay, và khuyến khích
nàng nói thẳng ra ý mình. Scarlett nói với anh rằng anh là người duy nhất “có
thể chấp nhận sự thật từ một người phụ nữ… một người không mong tôi nói
dối” [92].
1.1.2. Tình huống ước mơ bị thực tế hủy hoại
Những ước mơ không thực hiện được của chúng ta, Scarlett đã nuôi giữ
chúng và chỉ ra rằng khi ước mơ thực hiện được có thể đem theo cái chết.
Chính nàng đã làm cho giấc mơ của Rhett thành sự thật, ước mơ rằng một
ngày nào đó nàng sẽ yêu anh. Nhưng đến lúc nàng yêu anh thật thì tình yêu
bất tử của anh đã chết cùng với 2 đứa con của họ, Bonnie và đứa bé còn chưa
tượng hình, chỉ còn sự mãnh liệt của khát khao lầm thời của họ kéo dài, và trở
thành niềm nuối tiếc của chúng ta.
Scarlett căm ghét Melanie vì nàng ta cứ điềm đạm thái quá, tốt bụng
thái quá và được mọi người yêu quý thái quá. Nàng nhiều lần nguyền rủa
Melanie và ước mơ cô ta chết quách đi để nàng đỡ phiền toái. Scarlett thậm
chí ghét cả cái cách Melanie luôn yêu thương mình gần như mù quáng, khi
luôn đứng về phía nàng để chống lại và bảo vệ nàng trước búa rìu từ người
xung quanh. Và cái cớ lớn nhất nàng muốn Melanie chết đi là để nàng đường
hoàng đến với giấc mộng tuổi xuân – chàng hoàng tử trong mơ Ashley. “Ðôi
khi Scarlett tự hỏi tại sao Mélanie không chết lúc sinh nở. Ðược như thế mọi
vấn đề sẽ ổn. Sau khi đã hi sinh một thời gian cho hợp lễ nghi, nàng sẽ kết
hôn với Ashley và sẽ trở thành một người mẹ tuyệt vời của bé Beau” [25,
tr746]. Nhưng cái chết của Melanie đã khiến Scarlett ngộ ra sự thật rằng:
người bạn duy nhất của nàng suốt quãng đời dài đã qua không ai khác hơn
chính là cô gái mỏng manh ấy. Thực tế ấy đã khiến Scarlett nhận ra ước mơ
độc ác của mình ngày nào thành một nỗi ân hận và dày vò khi thức tỉnh ra
nhiều giá trị đích thực trong cuộc sống. “Melanie là người bạn duy nhất mình
từng có, nàng nghĩ thầm tuyệt vọng, người phụ nữ duy nhất yêu mình thực sự
ngòai Mẹ ra. Cô ấy cũng giống Mẹ. Người nào cũng bám vào Melly cũng như
cả Tara bám vào vạt áo Ellen’ [26, tr.656]. “Và giờ đây mình phải trả giá.
Điều mình cầu ước bao lần nay đã đến. Mình đã cầu cho Melanie chết để
mình được Ashley. Thì nay cô ấy đã chết, mình đã được anh ta, nhưng mình
lại không cần anh ta” [26].
Tình yêu Scarlett dành cho Ashey cũng là một ước mơ nhiều hơn là thứ
tình cảm xuất phát từ đáy tim. Có điều, thứ tình cảm mới lớn ở tuổi 16 dễ giải
thích lại cứ nóng ấm theo thời gian, kể cả khi nàng đã có Rhett và sự giàu
sang, là một thứ gì đó bất ổn. Thế nhưng, khi tình yêu đơn phương kia sau
bao năm dài tháng rộng, chiến tranh, nghèo đói không gì lay chuyển được
bỗng bị thực tế hủy hoại một cách phũ phàng khi Melanie mất. Nhanh chóng
đến không ngờ khi sau cú sốc ấy, lại đối diện với một Ashley ngơ ngác, vô
hồn, cầm trên tay chiếc găng cũ của Melanie và lảm nhảm những điều vô
nghĩa, Scarlett đã nhận ra ước mơ và thực tế là hai điều cách xa nhau và thật
khó để dung hòa.
1.1.3. Tình huống hiểu lầm thay đổi số phận
“Cuốn theo chiều gió” được xây dựng trên cơ sở hàng loạt hiểu lầm, từ
những hiểu lầm đời thường đến những hiểu lầm gây nên những biến cố trong
số phận nhân vật.
Câu chuyện bắt đầu từ một hiểu lầm rất ngô nghê của Charles với tình
yêu dành cho Scarlett. Cách Margaret Mitchell xây dựng tình huống này cũng
khá hài hước: trong lúc mọi người đang hối hả với tin tức chiến tranh, Scarlett
rối bời trước chuyện Ashley chối từ mình và sắp cưới Melanie nên nàng im
lặng và gật gù vô thức, thì Charles lại tin chắc đấy là sự hiền thục và e thẹn
của cô gái đang yêu. “Anh ta nghĩ thầm "đàn bà mỏng manh và yếu đuối quá,
mới nghe nói tới chiến tranh và những chuyện tàn nhẫn là ngất xỉu". Ý nghĩ
nầy khiến anh ta tự thấy có nam tính hơn và anh càng lịch sự gấp đôi khi đỡ
nàng ngồi xuống. Scarlett trông như mất hồn và có vẻ gì man dại trên khuôn
mặt nhợt nhạt của nàng khiến tim anh nhảy mạnh. Có lẽ nàng buồn vì nghĩ
rằng mình sắp phải chiến đấu! Không, nghĩ vậy là quá tự phụ. Nhưng tại sao
mặt nàng lại lạ lùng như thế kia? Tại sao tay nàng run lên sờ mó chiếc khăn
ren? Và tại sao hàng mi óng ánh của nàng... lại chớp nhanh như những cô
gái mà anh ta đã đọc trong tiểu thuyết, chớp mắt vì rụt rè và yêu thương”
[92].
Cùng kiểu cách ấy, người chồng thứ hai của Scarlett cũng rơi vào bẫy
tình khi hiểu lầm rằng nàng yếu đuối và cần chở che. Để đến khi “ván đóng
thuyền” cũng là lúc Kennedy dù rất bất mãn nhưng cũng đành im lặng trước
sự mạnh mẽ của Scarlett để giữ phong thái đúng mực của một quý ông miền
Nam. “Scarlett là vợ y và một người vợ thì bao giờ cũng cần được bảo vệ bởi
sự trung thành của ông chồng. Ngoài ra, Frank cũng khó mà nghĩ được rằng
Scarlett chỉ lấy y để lợi dụng chớ chẳng có một chút tình cảm nào. Tính tự
kiêu của đàn ông không cho phép y xác nhận điều đó. Thà cho rằng vì quá
thương mình nên Scarlett phải đặt điều nói dối còn hơn. Nhưng vấn đề không
giản dị như thế, Frank tự hiểu mình” không phải là hạng đàn ông có đủ khả
năng mê hoặc phụ nữ. Nhưng vốn là người quý tộc, y đành giữ kín nỗi băn
khoăn đó, Scarlett đã là vợ y, y không thể nhục mạ vợ bằng cách đặt ra những
câu hỏi dị kỳ mà rốt cuộc rồi cũng chẳng tới đâu [92].
Tuy nhiên, những sự hiểu lầm ấy chưa thực sự tạo nên tình huống đặc
biệt khiến nhân vật bị đặt trước sự lựa chọn mang tính quyết định cho số phận
như những hiểu lầm của Scarlett về tình bạn với Melanie, tình yêu dành cho
Ashley, và nhất là tình yêu với Rhett.
Ngay từ đầu, Scarlett đã ngộ nhận về tính cách của Melanie, kéo theo
việc xem thường người con gái nhỏ nhắn dịu dàng ấy. Và như sự sắp đặt của
số phận khi trên mỗi bước đường đời của Scarlett đều có sự hiện diện của
Melanie. Nhưng tiếc thay, nàng đã không nhận ra chân giá trị trong tình bạn
với Melanie – người duy nhất yêu thương nàng bằng tình thương mà nàng
nhận được từ Ellen. Scarlett luôn cho rằng Melanie đáng chết, và cô chỉ là
một con gà mái ngốc ngếch gọi dạ bảo vâng. Kể cả những lúc quẫn bách, khi
Melanie sẵn sàng cầm kiếm để bảo vệ Scarlett trước tên Yankee, hay khi nàng
một thân một mình đối chọi với búa rìu dư luận về chuyện với Ashley,
Melanie trước sau vẫn một mực dành cho Scarlett thứ tình cảm chị em, bạn bè
với lòng tin tuyệt đối, không mảy may ngờ vực.
Nếu không có cái chết của Melanie, thì tình huống hiểu lầm này còn
đưa đến nhiều oan trái cho cuộc đời Scarlett, khi có thể nàng sẽ đánh mất
thêm nhiều điều quý giá trong cuộc đời mình. Cái chết là điểm mở nút cuối
cùng cho sự hiểu lầm mà cả đời Scarlett bị sa lầy, để nhận ra “Trước đây,
nàng chưa bao giờ nghĩ là mình phải cần đến Melanie. Nhưng giờ đây, sự
thật ập đến, tràn cả vào những ngóc ngách sâu nhất của tâm hồn nàng. Nàng
đã dựa vào Melanie như dựa vào chính bản thân mình mà nàng không biết.
Giờ đây Melanie sắp chết và Scarlett biết mình không thể thiếu nàng. Giờ
đây, rón rén đi qua buồng lại gần cái thân hình im lìm kia, tim thắt lại vì kinh
hòang, nàng biết rằng Melanie đã là gươm và mộc của nàng, niềm an ủi và
sức mạnh của nàng…
…Và giờ đây, khi buồn rầu nhìn lại quá khứ, Scarlett hiểu ra rằng
Melanie bao giờ cũng ở đó bên cạnh nàng với một thanh gươm trong tay, kín
đáo như cái bóng của chính nàng, yêu nàng, chiến đấu vì nàng với một dạ
trung thành mù quáng chống lại bọn Yankee, lửa, cái đói, cái nghèo, dư luận
và thậm chí cả những người máu mủ ruột thịt của cô ấy. Scarlett cảm thấy
lòng can đảm và tự tin từ bỏ mình khi nàng nhận ra rằng thanh gươm từng
vung lên sáng loáng để bảo vệ nàng trước thế gian, giờ đã vĩnh viễn tra vào
vỏ. Melanie là người bạn nữ duy nhất mình từng có, nàng nghĩ thầm tuyệt
vọng, người phụ nữ duy nhất yêu mình thực sự ngoài Mẹ ra. Cô ấy cũng
giống Mẹ. Tất cả những ai biết Melanie đều níu lấy váy cô.” [92].
Những tình huống hiểu lầm khác cũng diễn ra xuyên suốt câu chuyện,
tạo nên đau khổ cho cuộc đời của Scarlett chính là ảo tưởng mù quáng vào
cuộc tình với Ashley. Trong ký ức của Scarlett khi Ashley trở về nhà sau
chuyến ngao du của anh, anh đã xuất hiện như một hiệp sĩ:
“Hôm ấy, nàng đang đứng trên thềm và Ashley cỡi ngựa đi trên con
đường dài, y phục bằng nỉ mỏng toàn màu xám và chiếc cà vạt rộng khổ màu
đen làm nổi bật chiếc sơ mi xếp nếp hình tổ ong. Cho tới bây giờ, nàng vẫn
còn hình dung được từng chi tiết về y phục của chàng, đôi giày bóng sáng
chói làm sao ấy và cái kẹp mang hình đầu nữ quái Medusa, chiếc nón
Panama rộng vành mà chàng vội lấy xuống cầm tay ngay khi thấy mặt nàng.
Chàng đã nhẹ nhàng rời lưng ngựa và ném dây cương cho một thằng bé da
đen, để ngắm nàng với đôi mắt mở to, với nụ cười nở rộng, và ánh mắt tươi
sáng đã biến mái tóc vàng óng ả của chàng thành một mũ bạc rực rỡ. Và
chàng đã nói : "Em lớn lắm rồi, Scarlett ạ". Và nhẹ nhàng bước lên các bậc
thềm, chàng đã hôn tay nàng. Và giọng nói của chàng! Nàng không bao giờ
quên được nhịp nhảy rộn ràng của tim mình, khi nghe giọng nói ấy lần đầu
tiên, nó êm lướt, trầm ấm và dìu dặt làm sao!” [92].
Chính điều đó đã ngăn trở Scarlett bước đến thứ hạnh phúc thật sự, tình
yêu thật sự với người mà tạo hóa vốn đã dành cho nàng, Rhett. Sao không
giận cho được, khi Scarlett tuy đã lơ mơ nhận ra sự khác biệt quá lớn trong
tâm hồn hai người, từ niềm yêu thích văn học nghệ thuật cho đến thái độ với
cuộc chiến tranh, Ashley không đồng điệu với nàng. Thế nhưng Scarlett luôn
hiểu lầm mọi thái độ Ashley dành cho mình, rồi trách móc, rồi giận dỗi,
nhưng rồi vẫn yêu thương âm thầm mù quáng. Scarlettt luôn vin vào những kỉ
niệm ngắn ngủi giữa họ để buộc mình tin là Ashley yêu mình.
Cuối cùng, kết thúc đau buồn của Scarlett là hình phạt của nàng khi đã
níu giữ cái lý tưởng đó, nàng đã nhận ra rằng “Mình đã yêu cái mà mình
tưởng tượng nên, một cái gì chết lịm như Melanie bây giờ. Mình đã tự cắt một
bộ cánh diện rồi mân mê nó. Và khi Ashley cưỡi ngựa đến, đẹp thế và khác
vời thế, mình đã khoác bộ quần áo đó lên người chàng và bắt chàng phải
mặc, bất kể có vừa hay không. Và mình không muốn thấy con người thực sự
của chàng là như thế nào. Mình cứ tiếp tục yêu bộ quần áo đẹp…mà chẳng hề
yêu chàng" [92].
Giá như không phải đợi đến cái chết của Melanie, Scarlett sớm nhận ra
người hùng trong câu chuyện tình yêu của mình chỉ là một đứa trẻ con yếu ớt
cần được chở che, thì có lẽ Scarlett đã có một kết cục hạnh phúc hơn bên cạnh
người đàn ông mình yêu. Nhưng đó chỉ là ước mong của độc giả, vì chính
Margaret Mitchell đã cố tình tạo ra những hiểu lầm liên tiếp để cho nhân vật
trải nghiệm đắng cay, để nâng niu thứ hạnh phúc mong manh mà mình có.
Tuy nhiên, điều khiến người đọc như run lên chính là những tình huống
hiểu lầm liên tiếp giữa Scarlett và Rhett, ngăn trở con đường đi đến tình yêu
của họ. Margaret lắm lúc tạo ra những cơn thót tim cho độc giả khi liên tục
dựng lên tình huống hiểu lầm giữa Rhett và Scarlett, khi ngọn lửa tình đang
thiêu đốt con tim họ. Người đọc thấy rõ sự thật song không giúp gì được cho
hai con người đang yêu nhưng vẫn mang vác cái tôi của riêng mình quá lớn,
chỉ biết nín thở dõi theo bước đường tình trắc trở của họ.
Chúng ta thấy Mitchell rất tinh tế khi thể hiện cảnh Scarlett sẩy thai.
Trong cơn đau bệnh lần đầu trong đời phải chịu đựng, nàng đã nhận ra người
mình cần nhất là Rhett, nhưng lại ngộ nhận rằng Rhett không cần nàng.
“Nhiều lúc nàng định gọi “Rhett – tôi cần Rhett” nhưng nàng lại mơ hồ nhớ
lại rằng Rhett không cần nàng” [26, tr.590].
Còn Rhett, anh luôn giấu đi cảm xúc thật về tình yêu dành cho Scarlett
đằng sau sự khinh mạn của mình. Sau đêm mặn nồng, khi Scarlett ngượng
ngùng như cô gái mới lớn chờ Rhett về và thể hiện yêu thương, “Nghĩ đến
chuyện gặp lại chàng, mặt đối mặt tỉnh táo trong ánh sáng ban ngày, nàng
cảm thấy ngợp trong một nỗi ngượng ngùng bứt rứt pha lẫn một niềm vui
thích náo nức. “Mình bồi hồi như một nàng dâu vậy”, nàng tự nhủ. “Mà lại
là vì Rhett!”. Nghĩ vậy, nàng bỗng khúc khích cười như một con ngố” [92].
Thế nhưng Rhett thì không dám tin rằng đã có một tình yêu bừng nở trong tim
Scarlett, anh cố tình tỏ ra đó chỉ là một đêm say không kềm chế, nhưng đến
lúc ra đi anh mới bày tỏ “…cái đêm tôi bế cô lên gác… tôi đã tưởng… tôi đã
hy vọng… tôi đã tràn đầy hy vọng đến nỗi tôi sợ phải giáp mặt cô sáng hôm
sau. Phải, tôi sợ mình đã lầm vì thực ra cô chẳng yêu tôi. Tôi sợ cô cười vào
mũi tôi, sợ đến nỗi phải bỏ đi và uống cho thật say. Và khi trở về, tôi run từ
trong ruột và nếu cô nhân nhượng đi một bước trước, tỏ một dấu hiệu gì đó,
thì hẳn tôi đã quỳ xuống hôn chân cô rồi. Nhưng cô không hề làm cái gì như
thế” [92].
Như câu nói buông thõng của Rhett gần cuối truyện, chuyện tình của
hai người chỉ là một cuộc rượt đuổi trong nỗi băn khoăn: “It seems we’ve
been at cross purposes, doesn’t it” (hình như lúc đó cả hai chúng ta đều lầm
lẫn.) [59, tr1018].
Dựng lên hàng loạt tình huống hiểu lầm là một phần của nghệ thuật xây
dựng cốt truyện của Margaret Mitchell, để cho nhân vật đối diện với những
biến cố của chính mình và vượt qua để tồn tại. Scarlett trước sau vẫn là người
mạnh mẽ, nhưng cái con người “kém đầu óc phân tích” như Margaret
Mitchell đã miêu tả từ đầu, thì việc nàng đối diện với những sai lầm của đời
mình rồi trưởng thành, là một logic tất yếu phải có và độc giả có thể đồng
cảm cho nàng. Vì chính bản lĩnh kiêu hãnh vượt lên trên mọi sai lầm của
mình để bước tiếp mới chính là phẩm chất tốt đẹp khiến Scarlett trở nên gần
gũi với cuộc sống này.
1.1.4. Tình huống trở về
Trong “Cuốn theo chiều gió”, trở về đã trở thành một tình huống có chủ
định tham gia vào việc khắc họa tính cách nhân vật trước những biến cố mà
số phận tạo ra. Nhân vật Scarlett mạnh mẽ của chúng ta mỗi khi đứng trước
những nỗi đau hay nghịch cảnh luôn trở về với Tara, đất mẹ, nhằm tìm kiếm
sự bình an cho tâm hồn và tái sinh lại nguồn năng lượng tuổi trẻ để lại tiếp tục
ra đi và dấn thân.
Lần đầu tiên, ngay trong bão táp của chiến tranh, giữa lúc Atlanta lâm
vào cảnh bốn bề bị bao vây, Scarlett vẫn nhất quyết trở về cho dù có thể nguy
hiểm đến tính mạng. Sự cương quyết của nàng làm cho Rhett cũng phải
nhượng bộ.
“Tôi sẽ về nhà tôi, Scarlett thốt lên, giọng tan nát như một tiếng kêu xé
ruột. Tôi sẽ đi về nhà tôi. Ông không thể ngăn cản tôi được. Tôi đi về nhà tôi.
Tôi muốn gặp mẹ tôi. Tôi sẽ giết chết ông nếu ông còn ngăn cản tôi. Tôi cứ đi
về nhà tôi. Vừa tức giận vừa sợ hãi, Scarlett mê man cả người rồi khóc oà
lên. Nàng dùng hai nắm tay đấm vào ngực và lại kêu lên: “Tôi sẽ đi, dù có
phải đi bộ”…” [92].
Lần thứ hai, Scarlett bị sẩy thai trong lúc cãi vã với Rhett, mất đi đứa
con mà lần này nàng thực lòng mong đợi, cú sốc này thực sự làm cho Scarlett
mất hẳn sinh khí. Trở về Tara như là một liệu pháp duy nhất để nàng được hồi
phục.
Lần thứ ba, lần cuối cùng, khi mà cuộc đời những tưởng đã thôi không
trớ trêu thêm nữa và một cuộc sống hạnh phúc đang đón đợi Scarlett lại là lúc
nàng đối diện với sự thật cuối cùng thật khó chấp nhận: Rhett sẽ ra đi. Sau
bao kiên nhẫn, chờ đợi, Rhett đã không thể ở cạnh nàng, mặc cho nàng van
nài. Cú sốc sau cùng này thật sự là một đòn chí tử, khi nó diễn tiếp sau cái
chết của Melanie. Trở về Tara lúc này là việc duy nhất Scarlett có thể làm để
có thể tiếp tục là cô gái đầy dũng khí thể hiện tính cách nhất quán như từ đầu
Margaret đã xây dựng.
Xây dựng tình huống trở về trở thành motip trong việc khắc họa tính
cách nhân vật nữ chính là một nét độc đáo trong nghệ thuật xây dựng cốt
truyện của Margaret Mitchell. Nó khiến độc giả yêu thêm nhân vật Scarlett,
khi nàng thỏa mãn cái khát vọng được chở che và có một chốn bình yên để
quay về nương tựa như hầu hết phụ nữ trên trái đất này.
1.1.5. Tình huống kết hôn ứng phó
Cũng khá lí thú là khi xây dựng tình huống kết hôn trong “Cuốn theo
chiều gió”, ngoại trừ hôn nhân của Ashley – Melanie trên cơ sở tình yêu, các
cuộc hôn phối khác đều là hôn nhân mang tính ứng phó. Điều này dĩ nhiên có
ý nghĩa vì nó tác động đến tính cách và số phận của nhân vật, đưa mạch câu
chuyện đi từ bất ngờ nay sang ngạc nhiên khác.
Cuộc hôn nhân đầu tiên phải kể đến là của Gerald và Ellen. Dù đây
không phải là hai nhân vật chính, và câu chuyện của họ không nằm trong
mạch truyện chính mà chỉ là một nhánh kí ức của nhân vật Ellen nhưng nó là
duyên cớ để đẩy đưa cuộc đời hai nhân vật này đến vùng đất mới, Tara, nơi sẽ
là quê nhà thiêng liêng của nhân vật chính Scarlett sau này. Hôn nhân của hai
người từ đầu đã chênh lệch, từ đẳng cấp đến tâm hồn và cả sự tương xứng về
ngoại hình. Ellen lấy Gerald chỉ để ứng phó với nỗi bất hạnh của người con
gái không lấy được người mình yêu (Phillip), nhưng nền giáo dục miền Nam
kiểu mẫu đã được bà thực thi triệt để, bà trở thành một người chủ tuyệt vời
của Tara, dù khối tình mang trong lòng vẫn mãi âm ỉ cho đến khi về bên kia
thế giới. Tình huống kết hôn ứng phó ở nhân vật Ellen là cơ sở để lý giải tính
cách điềm đạm kín kẽ và nhiều day dứt trong nhân vật này, đồng thời là tiền
để để tiếp nối số phận của Scarlett.
Như một định mệnh, hôn nhân của Scarlett cũng chỉ là những cuộc ứng
phó với số mệnh. Lấy Charles là một quyết định bốc đồng và nông nổi của
nàng khi chỉ mới ở tuổi 16. Nàng lấy chồng không vì tình yêu đã đành một
nhẽ, mà còn nhân một cơn nóng giận khi bị Ashley từ chối tình yêu và sẽ sắp
lấy một người khác, Melanie, người mà nàng cho là tẻ nhạt và xấu xí. Gật đầu
lấy Charles một cách vội vã để rồi nhanh chóng chịu cảnh góa phụ với một
đứa con trai mà nàng nhợt nhạt tình cảm, đó là kết quả đầu tiên nàng phải
nhận lấy cho quyết định nông nổi của mình. Tình huống này là một duyên cớ
để cuộc đời nhân vật tiếp tục trải rộng ra, mở ra một cuộc sống mới với nhiều
chuyển biến mới khi kéo theo đó là chứng trầm cảm sau sinh và Scarlett lên
Atlanta để thay đổi không khí.
Cuộc hôn nhân thứ hai là một bất ngờ mà chính người đọc cũng không
lường trước. Có ai ngờ nhân vật từ đầu được miêu tả khá trào lộng trong mắt
Scarlett “Frank Kennedy kiểu cách như gà mái đối với gà con, chạy lăng
xăng từ bóng cây sồi đến các bàn khác tìm mấy món ăn ngon cho Scarlett”
[92] lại có ngày trở thành hôn phu của nàng. Duyên cớ xảy đến cũng bởi hoàn
cảnh Tara bị phát mãi, mà Scarlett đã chạy vạy hết cách, kể cả cách sẵn sàng
hạ mình van nài Rhett. Khi ấy, kết hôn với Kennedy, mục đích duy nhất của
nàng là ứng phó với tình cảnh gấp gáp, cứu Tara. Dù rằng cuộc hôn nhân này
đã khiến nàng rơi vào cảnh điều tiếng không ít khi nhẫn tâm phỗng tay trên vị
hôn phu lâu năm của chính em gái mình, Suellen. Tình huống này là một
điểm nhấn trong câu chuyện, đưa cuộc đời Scarlett vào sang một trang mới –
qua khỏi thời gian khó, bắt đầu bắt tay vào việc kinh doanh và tự quyết định
cuộc đời mình, đồng thời làm mẹ của đứa con thứ hai, Ella.
Kể cả cuộc hôn nhân thứ ba, trông có vẻ là ít bất hạnh nhất, khi nàng
đồng ý lấy Rhett, nhưng vẫn là một cuộc hôn nhân ứng phó. Việc Rhett cầu
hôn ngay sau cái chết của Kennedy đã đặt Scarlett vào sự lựa chọn. Sau hai
lần cưới chồng với hai đứa con Scarlett mà chẳng mấy yêu thương, mà trong
lòng vẫn nguyên vẹn tình yêu dành cho Ashley, việc kết hôn lần thứ ba cũng
chẳng đem lại cho nàng hứng thú gì ngoài việc Rhett sẽ là sự đảm bảo cho
nàng cuộc sống xa hoa như nàng mong muốn. Cú sốc nghèo đói thời chiến
tranh ở Tara đã gây ra nỗi ám ảnh khiếp hãi trong lòng Scarlett về sự thiếu
thốn. Và chính từ quyết định không mấy đắn đo này (như tính cách vốn có
của Scarlett), cuộc đời Scarlett lại bước sang một trang khác, mà ở trang này,
mọi thứ mới thật sự là mới mẻ, ngập tràn hạnh phúc mà cũng tuyệt cùng khổ đau.
Còn phải kể đến tình huống kết hôn ứng phó khá thương cảm của các
nhân vật phụ: Calvert với Hilton, cũng như Will và Suellen. Những tình
huống này tuy không tham gia trực tiếp vào việc tạo ra biến cố câu chuyện
nhưng nó góp phần làm rõ sự chua xót của Margaret Mitchell khi khắc họa số
phận những con người trong gió bụi chiến tranh. Nếu không có chiến tranh thì
Cathleen “con gái một chủ đồn điển giàu có, …thiếu nữ có nhiều người si mê
trong hạt Clayton, chỉ đứng sau Scarlett” [92] đời nào lại chịu bẽ bàng khi
phải đi lấy chính quản gia của mình. Cũng như việc Will, dù có cảm tình với
cô em Careen, lại đã chọn lấy Suellen, chỉ vì muốn cứu cô khỏi kiếp gái già
và bị mọi người ghét bỏ. Những cuộc hôn nhân không tình yêu có cái gì đó
chua xót bẽ bàng, nhưng cũng không phải không chứa đựng trong đó tình
người cao cả.
Khi đi vào phân tích tình huống kết hôn ứng phó, chúng tôi muốn nhấn
mạnh đến tính mục đích của nó khi Margaret Mitchell cố tình tạo ra trong tác
phẩm. Đa số những cuộc hôn nhân không tình yêu trong tác phẩm, đặc biệt là
của nhân vật chính Scarlett, có ý nghĩa như những duyên cớ đưa đẩy cuộc đời
nhân vật vào nhiều hoàn cảnh, mà từ đó nhân vật bộc lộ mình, thắt và mở nút,
tạo nên kịch tính và hấp dẫn cho cuốn tiểu thuyết có một không hai này.
Trên đây là năm dạng tình huống độc đáo mà chúng tôi đi sâu phân
tích. Không đi vào cụ thể những tình huống đơn lẻ có tác dụng tạo ra cao trào
cho tác phẩm, như tình huống thắt nút đầu tiên với việc Scarlett tỏ tình và bị
Ashley từ chối, hay tình huống Scarlett một mình chống chọi với hàng loạt
khó khăn để về với Tara. Đi vào những hiện tượng lặp lại dưới dạng mô hình
như tình huống, chính là cách mà các nhà nghiên cứu đã và đang theo đuổi.
Như trong Dẫn luận thi pháp học, Trần Đình Sử có viết: “các nguyên tắc thi
pháp thể hiện qua các yếu tố lặp lại. Không tìm thấy tính độc đáo sáng tạo thì
không thấy tính nghệ thuật, mà không thấy tính lặp lại trên nhiều cấp độ và
trong một hay nhiều văn bản thì không thấy các quy tắc tổ chức hình thức”
[34, tr.38]. Dĩ nhiên sự lặp lại vụng về và tối nghĩa chỉ là biểu hiện của những
cây bút còn non trẻ, còn sự lặp lại trong tính vừa ổn định vừa phát triển của nó
là một dụng công nghệ thuật, một dấu hiệu quan trọng để nhận diện một nét
phong cách của Margaret Mitchell.
1.2. Chi tiết
Chi tiết nghệ thuật là “các tiểu tiết của tác phẩm mang sức chứa lớn về
cảm xúc và tư tưởng…tùy theo sự thể hiện cụ thể chi tiết nghệ thuật có khả
năng thể hiện, giải thích, làm minh xác cấu tứ nghệ thuật của nhà văn, trở
thành tiêu điểm hội tụ của tư tưởng tác giả trong tác phẩm” [14, tr.51].
Margaret Mitchell là một nhà văn rất tinh tế trong lựa chọn chi tiết để
tạo ra những
điểm nhấn
cho tác
phẩm của
mình. Có
những chi
tiết rất nhỏ
nhưng khiến
độc giả nhớ
lâu nhờ tính
hài hước, dí
dỏm của nó
như việc Scarlett túng quẫn đến phải lấy vải màn cửa may váy để giữ nét lộng
lẫy đi kiếm Rhett mượn tiền, hay nàng đi chăm sóc thương binh mà vui phơi
phới như đang trong đang dạo trong một bãi săn tình. Hoặc những chi tiết đầy
trữ tình lãng mạn khiến độc giả xuýt xoa như nụ hôn đầy cháy bỏng đất trời
của Rhett và Scarlett trong hoàn cảnh Atlanta bốc khói sau lưng, từng đoàn
quân Yankee đang tiến đến. Chi tiết ấy đã thành kinh điển, từ sau bộ phim
khởi chiếu, hình ảnh này cũng theo bìa đĩa và bìa sách đi khắp thế giới. Chúng
tôi không thể thống kê hết chi li những chi tiết độc đáo đã khiến độc giả say
mê, ở đây, chúng tôi chỉ đi vào những chi tiết được sử dụng có hệ thống và có
giá trị kiến tạo cốt truyện một cách độc đáo, bao gồm: chi tiết biểu tượng và
chi tiết đối lập trong sự thống nhất.
1.2.1. Chi tiết mang tính biểu tượng
Thông thường, chúng ta sẽ dễ dàng khi tìm hiểu biểu tượng trong nhiều
tác phẩm của cùng một tác giả cấp độ liên văn bản. Còn ở đây, xét trong một
tác phẩm “Cuốn theo chiều gió”, biểu tượng vẫn tồn tại và có ý nghĩa nhất
định trong việc kiến tạo cốt truyện. Điều này một mặt tạo ra tính hệ thống và
mạch ngầm chặt chẽ trong tiểu thuyết Margaret Mitchell, mặt khác làm nên
những nét thẩm mĩ riêng cho tác phẩm.
Sự lặp lại một biểu tượng trong một tiểu thuyết là điều dễ nhận thấy ở
lối viết của Margaret Mitchell. Nó nhằm gây một ấn tượng sâu đậm về một
hình ảnh hoặc biểu thị một ám ảnh dai dẳng nào đó trong tâm thức nhân vật.
Dưới đây chúng tôi đi sâu vào 3 chi tiết tiêu biểu mang tính biểu tượng: bí
mật sau cánh cửa đóng, giấc mơ sương mù và chiếc áo cooc –se của Scarlett.
1.2.1.1. Cánh cửa đóng (“closed door”) và những bí mật
Nếu chúng ta muốn khám phá ra bí ẩn là làm thế nào một cuốn tiểu
thuyết giúp ta bị thu hút không cưỡng nổi thì chắc chắn không có tác phẩm
nào hợp lý hơn để khám phá chính là “Cuốn theo chiều gió”. Ở đó, chúng ta
sẽ phát hiện ra những sự phức tạp vô cùng tinh tế trong hệ thống nhân vật, đề
tài, bối cảnh và nhất là trong cốt truyện – những sự phức tạp mà chúng tôi tin
rằng đang nắm giữ bí mật của sự lôi cuốn mang tính quốc tế của cuốn tiểu
thuyết có một không hai này.
Bí mật là điều mà Margaret Mitchell đặc biệt quan tâm, nó được gợi ý,
cất giấu, tìm kiếm không mệt mỏi và được khơi mở trong suốt chiều dài tác
phẩm. Câu chuyện bắt đầu với việc cặp song sinh nhà Tarleton kể bí mật của
họ cho Scarlett – về việc Ashley sẽ lấy Melanie, bí mật thay đổi cuộc đời
Scarkett và kết thúc với việc Rhett kể cho nàng bí mật của chính mình – rằng
anh đã mãi yêu nàng, một lần nữa đưa cuộc đời Scarlett sang một bước ngoặt
mới. Và còn nhiều nữa những câu chuyện theo motip bí mật xuyên suốt tác
phẩm đã đưa người đọc đi từ sự mê hoặc này đến sự say mê kia. Tất cả đều có
sức gợi và đều diễn ra đằng sau những cánh cửa khép kín “closed door” - một
biểu tượng có tính chủ ý nhiều hơn là tình cờ. Rất nhiều những “cánh cửa
đóng” trong “Cuốn theo chiều gió”, cất giấu đằng sau nó những bí mật về
cuộc sống, tính cách, số phận của từng nhân vật..
Cánh cửa đóng là nơi Ashley về với Melanie trong kì nghỉ phép và
Scarlett đứng ngoài ngơ ngác không thể hiểu được sự thật giản đơn: Ashley
không thuộc về nàng. Giống như Melanie đã từ chối chấp nhận bí mật về mối
quan hệ giữa chồng nàng và Scarlett, Scarlett cũng từ chối chấp nhận sự thật
rằng Ashley là của Melanie, rằng cánh cửa buồng ngủ của anh chỉ mở cho
riêng cô ấy, người vợ hạnh phúc của anh. “Cánh cửa khép lại sau lưng họ, để
lại Scarlett há hốc miệng, chợt đón nhận cả một trời tuyệt vọng. Ashley không
thuộc về nàng nữa. Chàng đã thuộc về Melanie. Và cho tới khi nào Melanie
còn sống, nàng vẫn cứ vào chung phòng với Ashley rồi khép cửa lại, cách biệt
hẳn với thế giới bên ngoài” [25, tr419]. Cánh cửa đó luôn đóng trong những
khoảng thời gian ngắn ngủi Ashley về thăm Atlanta, và Scarlett – trong một
sự đam mê dữ dội vì bị kiềm nén – chờ đợi nó mở ra. Nàng mong muốn được
ở một mình với Ashley, để thì thầm bí mật của nàng một lần nữa: “Em yêu
anh. Em đã mãi yêu anh. Em sẽ không bao giờ yêu một ai khác” [92].
Cánh cửa đóng cũng đã ngăn cách Scarlett và Rhett cơ hội nhận ra tình
yêu đích thực của đời mình. Khi Scarlett bốc đồng khóa cánh cửa phòng ngủ,
như một cách giữ sự trong sạch cho Ashley, Rhett cũng đã giấu mình vào
cánh cửa phòng với Bonnie, với khát khao tìm kiếm tình yêu bù đắp nơi nàng
con gái nhỏ. Khi Scarlett nằm thoi thóp sau khi sẩy thai, và Rhett đau đớn
cùng cực đợi chờ một tiếng gọi từ nàng bên cánh cửa phòng nàng: “Lúc em
đau, do lỗi của tôi, tôi chực chờ ngoài cửa đợi em gọi, nhưng không, ngay lúc
đó tôi biết tôi quá ngu và thế là hết” [26, tr.680].
Sau cánh cửa phòng Rhett cũng đã giấu đi bí mật không ai ở Atlanta
biết, đó là Rhett thực ra cũng chỉ là một đứa trẻ trong vòng tay của Melanie.
Sau khi Scarlett sẩy thai, Melanie đã lọt vào phòng Rhett dễ dàng, đóng cửa
lại và đón anh vào vòng tay, ôm anh như ôm một đứa trẻ với một bí mật
không thể kiềm giữ nổi: “nàng liền bước nhanh vào phòng, nhẹ nhàng đóng
cửa lạ tới bên chàng. Tuy nàng chưa bao giờ thấy một người đàn ông khóc,
nhưng nàng đã lau khô nước mắt của nhiều đứa bé. Khi nàng nhẹ nhàng đặt
tay lên vai chàng, Rhett đột ngột ôm lấy chân nàng. Chưa kịp hiểu ra sao,
nàng đã thấy mình ngồi trên giường và Rhett quì dưới sàn, đầu gục vào lòng
nàng, cả hai cánh tay và hai bàn tay vừa ghì vừa níu lấy nàng như điên, làm
nàng phát cáu. Nàng dịu dàng vuốt mái tóc đen, giọng vỗ về: “Thôi! Thôi!
Thôi nào! Chị ấy sắp khỏe rồi mà” [26, tr592]. Và khi Bonnie chết, nàng lại
đến cửa phòng của Rhett một lần nữa. Bí mật giữa họ được chia sẻ khi nàng
an ủi anh đằng sau cánh cửa đóng.
Với Scarlett, tình yêu là một bí ẩn mà dù nàng đã cố tình tránh né
nhưng chưa bao giờ giải đáp được, và đó cũng chính là một trong những bí
mật hấp dẫn nhất của cuốn tiểu thuyết. Ngay sau cánh cửa đóng của thư viện
nhà Ashley, một bí mật đã được hé mở:
“− Chuyện gì vậy? Chàng hỏi, gần như thì thầm …
− Chuyện gì vậy em? Muốn kể anh nghe một chuyện bí mật phải
không? …
− Vâng... Một chuyện bí mật, em yêu anh!...” [25,tr.184-185]
Đối với Scarlett, tình yêu là một bí mật để tiết lộ và chính là bí mật –
được cất giấu, không thể chạm tới, nằm ngoài tầm hiểu biết.
Ashley là một chàng trai hấp dẫn, và anh đã tượng trưng cho bí ẩn đầy
kích thích đằng sau những cánh cửa đóng. “Chính cái sự bí ẩn của chàng đã
khơi dậy tính tò mò của nàng, giống như một cánh cửa không then cài, không
ổ khóa” [25, tr.44]. Khi nàng đột nhập qua cánh cửa đóng vào phòng ngủ của
Melanie vào đọc lén những bức thư của Ashley, nàng không thể hiểu được.
Nàng chỉ thấy thất vọng, như một đứa trẻ mở một gói quà đẹp chỉ để thấy nó
trống rỗng. Sự trống rỗng đó chính là bí mật của Ashley mà mãi đến sau cái
chết của Melanie, nàng mới khám phá ra được. Xuyên suốt tác phẩm, tình yêu
của Scarlett dành cho Ashley đã được duy trì bởi bí ẩn – xúc cảm giữa họ xuất
phát từ những con đường bí mật của xe ngựa họ cưỡi ngựa cùng nhau, hồi
sinh bởi những cuộc hẹn hò bí mật, được biểu tượng bằng phần thưởng bí mật
nàng tặng anh ở Atlanta. Cuối cùng, nó đã bị sự phô bày phá hỏng, nhưng khi
đó, một bí mật khác lại buộc nàng vào Ashley, lời hứa của nàng với Melanie,
rằng sẽ chăm sóc Ashley mà “không để anh ấy biết” [92]..
Đồng thời, lời hứa mà Melanie thì thầm vào tai Scarlett lúc hấp hối
“Trông nom cho anh ấy, Scarlett… nhưng đừng để anh ấy biết” [26, tr654]
cũng đã dẫn tới bí mật của những người phụ nữ miền Nam, cái bí mật trong
sự chăm lo của Ellen dành cho chồng, và nó đã buộc Scarlett phải thay thế
cho hình ảnh người mẹ mà nàng đã cố hết sức để rũ bỏ.
Rhett cũng là một bí mật thật sự được giấu sau cánh cửa đóng khỏi mắt
Scarlett (phải chi nàng hiểu được điều đó, “Cuốn theo chiều gió” có lẽ sẽ có
một kết cục có hậu hơn.) Giống như Ashley, Rhett cũng mê hoặc Scarlett
bằng những bí mật của mình – cái tố chất gợi tình khó tả làm anh trở nên
quyến rũ với đàn bà con gái vùng Atlanta. “Cứ mỗi lần hắn tới là nữ giới xôn
xao. Họ xôn xao không phải vì hắn mang trên người cái danh dự người hùng
vượt phong tỏa nhưng là do mối khích động giống như của người đứng trước
trái cấm. Tai tiếng hắn chẳng còn một ai không biết! Và mỗi lần các bà vợ ở
Atlanta châu đầu vào nhau để bàn tán thì tiếng tăm của hắn lại còn thảm tệ
hơn lên, và điều đó càng làm cho hắn trở thành quyến rũ nhiều thêm đối với
các cô gái [92]. Những tin đồn về tai tiếng của anh càng làm anh thêm hấp
dẫn, một sự hấp dẫn của sự khêu gợi của tội lỗi và điều bị cấm. Rhett toả ra
một sự sung mãn đàn ông mà mọi người đàn bà đều cảm thấy bối rối lạ lùng.
Scarlett không hiểu được bí mật của Ashley, và cũng không có một manh mối
nào để nhìn thấu được gương mặt khó hiểu của Rhett cũng như nhìn thấu đôi
mắt có thể “nhìn thấu nàng như nhìn qua thủy tinh trong suốt” [92].
Sự thấu suốt này làm Scarlett không phải liên tục nói dối, nhưng cũng
đặt nàng dưới bàn tay của Rhett. Lần đầu tiên, anh biết bí mật của nàng và bỏ
qua nó bằng cách móc mỉa. “Đừng sợ, quý cô!” [92]- anh rít lên khi họ gặp
nhau lần nữa ở Atlanta, “bí mật của cô an toàn với tôi!” [92]. Nhưng mặc dù
anh cười và khuyến khích nàng “nói cho tôi nghe tất cả”; “em không nên giữ
bí mật với tôi” [92] - trong kỳ trăng mật, anh cũng đã sẵn sàng nguyền rủa
nàng khi nàng đã đem người tình bí mật của mình lên giường, và cánh tay
nặng của anh trở thành “thép”, xiết chặt như một lời cảnh báo. Vào cái đêm bí
mật của Scarlett trở thành một sự ô nhục công khai (Scarlett và Ashley âu
yếm nhau ở xưởng cưa), Rhett đã muốn xiết lấy cái đầu của nàng, để nặn lấy
những ảo tưởng của nàng về Ashley ra.
Vấn đề tình dục cũng là một bí mật sau cánh cửa đóng của “Cuốn theo
chiều gió”. Đây là tác phẩm văn học Mỹ trong sáng và bài bác tình dục bậc
nhất khi không có cử chỉ âu yếm nào cao hơn những nụ hôn. Như Margaret
Mitchell đã lưu ý, tác phẩm của bà đã tẩy chay cám dỗ, ngoại tình và truỵ lạc,
những sự hấp dẫn đầy nhục dục của văn chương miền Nam và văn chương
bán chạy Mỹ bấy giờ. Những cảm xúc khát khao tình dục chỉ nằm trong nỗi
sợ hãi (bị cưỡng hiếp), hoặc đồn đại (về Rhett). Do vậy, Scarlett, ngay đầu
truyện đã tò mò ghé mắt vào cánh cửa nơi bố mẹ Scarlett thì thầm để nghe về
hôn nhân - một nghi lễ để chuẩn bị cho sự gần gụi giữa một người đàn ông và
một người đàn bà mà nàng không hiểu được. Nàng phải khám phá bằng cách
nghe lén cha mẹ nói chuyện về tình dục trong phòng ngủ. Tính tò mò của
Scarlett rất cao, và như bất kỳ một đứa trẻ nào, nó càng thêm được nung nấu
vì không ai nói cho nàng biết điều mà nàng muốn biết.
Hành động tình dục duy nhất được miêu tả là đêm gần gũi của Scarlett
và Rhett, ngay sau sự kiện Scarlett lầm lỡ với Ashley khiến cả Atlanta lên án.
Với Margaret Mitchell, những câu từ sáo mòn miêu tả những hành động tình
dục đã trở nên trống rỗng, cho nên “đêm điên cuồng man dại” của Scarlett
vẫn giữ bí mật của những khuôn sáo cho chúng ta biết những gì chúng ta đã
biết về tình dục (đặc biệt là từ các truyện nổi tiếng): cho chúng ta biết tiếng
tim đập thình thịch, cơ thể mềm mại, sự hào hứng man dại, sảng khoái, sợ hãi,
điên cuồng, kích động, đầu hàng, của những cảm xúc cuốn quét và sơ khai ở
cao trào đỉnh điểm của mê ly. Rhett đã trấn áp và đập vỡ Scarlett, giải thoát
cho niềm đam mê bí mật của anh bằng cưỡng hiếp. Rhett đã làm tình với nàng
trong bóng tối, nơi cuối cùng bí mật của dục tình được thấu hiểu. “Chàng xốc
bổng nàng trong tay và bắt đầu lên cầu thang. Đầu nàng bị ghì chặt vào ngực
Rhett và nàng nghe thấy ngay bên tai mình tiếng tim chàng đập thình thịch.
Chàng làm nàng đau và nàng sợ hãi kêu lên, tiếng nghẹn lại. Chàng đi lên
cầu thang trong bóng tối mù mịt, lên, lên nữa và nàng sợ cuống cuồng. Chàng
lúc này là một kẻ xa lạ điên dại và bóng tối đen kịt này cũng xa lạ với nàng,
tối đen hơn cả cái chết. Chàng giống như cái chết, đôi cánh tay bế nàng ghì
chặt mà đau. Nghẹn ngạt, nàng rú lên và chàng đột ngột dừng lại trên cầu
thang. Rồi lật nhanh người nàng trong vòng tay, chàng cúi xuống hôn nàng
một cách man rợ và hết mình đến nỗi trong đầu nàng bỗng sạch trơn không
có cái gì khác ngoài bóng tối đang nhấn chìm nàng và đôi môi áp trên môi
nàng. Chàng run lên như đang đứng giữa một trận cuồng phong và môi
chàng lướt từ miệng nàng đến chỗ chiếc áo choàng tuột khỏi người nàng,
thám hiểm miền da thịt êm ái. Chàng thì thầm những gì nàng không nghe rõ,
môi chàng đánh thức dậy trong nàng những cảm giác trước nay chưa từng
biết đến. Giờ đây, nàng là bóng tối, chàng cũng là bóng tối và trước đó,
chẳng có gì hết ngoài bóng tối và môi chàng áp trên da thịt nàng. Bỗng nhiên
thân nàng: vui thích, sợ hãi, điên dại, hồi hộp, tự buông thả mình cho những
cánh tay quá mạnh, cho một đôi môi quá thô bạo, cho số mệnh cuốn đi quá
nhanh. Lần đầu tiên trong đời, nàng gặp một người, một cái gì mạnh hơn
nàng, một người đang lấn át nàng, khuất phục nàng. Không hiểu làm sao, hai
cánh tay nàng đã quàng quanh cổ chàng, môi nàng run lên dưới môi chàng
và họ bay lên, lại bay lên trong bóng tối, một thứ bóng tối êm dịu, xoáy lộn và
bao trùm tất cả” [26, tr.560-562].
Chính những bí mật sau hàng loạt cánh cửa đóng đã khơi mở bao nhiêu
câu chuyện nội tâm nhân vật, làm cho chức năng của cốt truyện đạt đến độ
hoàn thiện trong việc thể hiện nội dung tư tưởng tác phẩm kiệt xuất này.
1.2.1.2. Giấc mơ sương mù
Đây là một chi tiết đắt giá trong “Cuốn theo chiều gió”, được thể hiện
dưới dạng biểu tượng cho nỗi sợ hãi và khao khát bình yên của nhân vật chính
Scarlett. Hiểu rộng ra, đặt trong bối cảnh của tác phẩm, thì những giấc mơ lạc
lối trong sương mù mong tìm ra một chốn quen thuộc, một nơi nương tựa,
tránh xa khỏi mọi nỗi ám ảnh: chiến tranh, nghèo đói, sợ chơ vơ…là của cả
một thế hệ những con người oằn mình trong gió bụi chiến tranh. Giấc mơ
sương mù đã trở thành nỗi ám ảnh thường trực trong Scarlett, kể từ sau khi
nàng bước qua thời thiếu nữ với những kinh nghiệm quá sức tưởng tượng của
mình. Không còn nữa nàng hoa khôi đẹp nhất miền Nam với đôi mắt biếc
xanh và nụ cười lung liếng đong đưa, chính Scarlett đã băng qua lửa đạn
chiến tranh, cái nghèo cái đói bủa vây Tara để làm hồi sinh vùng đất đã gần
như hoang dã này, cưu mang những người thân, bạn bè, để họ tồn tại sau cơn
thập tử nhất sinh mà chiến tranh giáng xuống. Nhưng sau khi mọi nghị lực đã
đổ vào đôi tay, khối óc, thì nàng lại quá cô đơn khi oằn vai gánh lấy trách
nhiệm, mọi nỗi sợ hãi hình thành nên thứ ám ảnh liên tục trở về trong giấc
mơ, mỗi khi sự yên ổn hiện tại trở nên tạm bợ.
Khi Tara đã yên, cuộc sống các con nàng được đảm bảo, nàng sống
trong xa hoa nhung lụa với Rhett, giấc mơ sương mù vẫn không thôi ám ảnh
nàng. Đêm trăng mật ở New Orleans với Rhett, “Scarlett thấy mình trở lại
Tara, một Tara hoang vắng. Mẹ nàng đã chết và tất cả những nghị lực cùng
những khôn khéo đều theo người xuống mồ. Không còn một ai bảo bọc, và
một cái gì thật khủng khiếp đang săn đuổi nàng, nàng chạy chạy mãi cho tới
khi trái tim vỡ toang ra, chạy như bơi trong một vùng sương dày đặc rồi nàng
khóc òa lên, cuống quýt đi tìm một chỗ an toàn còn lẩn khuất trong bóng
sương mờ tối” [26, tr.446].
Giấc mơ ấy là sự hiển thị nỗi cô đơn, bất an, sự mặc cảm, nó quy định
cách hành xử có phần hiếu thắng của Scarlett trong đời thường (việc đeo nhẫn
kim cương thật to, xây nhà lớn, tổ chức tiệc đãi chỉ để mọi người ghen tỵ, tự
mình kinh doanh và kiềm tiền, điều khiển đàn ông, chứng tỏ sức mạnh của
mình…). Nàng càng vùng vẫy khẳng định mình, nàng càng cảm thấy cô đơn,
càng nhận thấy sự xa lánh của mọi người xung quanh, trừ Rhett – người duy
nhất giống nàng, yêu thương nàng. Nhưng giấc mơ và hiện thực đã không thể
dung hòa, cũng giống như nàng không nhận thấy được giá trị vai trò của Rhett
trong cuộc đời mình, nàng đã để Rhett mờ khuất sau màn sương mờ vì một ảo
mộng khác về tình yêu với Ashley.
Cho nên, khi Melanie chết, Scarlett lại lần nữa lạc vào giấc mơ sương
mù, ngay trên đường về: “Cái cảm giác về cơn ác mộng cũ xâm chiếm nàng,
mạnh hơn bao giờ hết, và tim nàng bắt đầu lồng lên. Nàng lại đứng giữa chết
chóc và tịch mịch, y hệt một lần nàng dã đứng như thế ở ấp Tara. Tất cả
những gì đáng kể trên đời đã tan biến, cuộc sống tàn lụi và nỗi kinh hoàng ào
ào qua tim nàng, gào hú như một cơn gió lạnh. Cái khủng khiếp ẩn trong màn
sương, àm cũng chính là màn sương, vươn tay túm lấy nàng. Và nàng bắt đầu
chạy. Như đã chạy hàng trăm lần trong mơ, lúc này, nàng nhắm mắt chạy
như bay, không biết chạy đi đâu, thúc đẩy bởi một nỗi sợ không tên, sục trong
màn sương xám tìm một chốn an toàn đâu đó” [92].
Riêng lần này, tưởng như nàng đã thành công khi tự mình lao ra khỏi
làn sương mù và tìm thấy ánh sáng nơi căn nhà mình cuối đường. “Trên đầu
dốc kia, là nhà nàng. Dường như tất cả các cửa sổ của ngôi nhà ấy đều sáng
đèn, những ánh đèn thách thức màn sương. Nhà mình! Đó là thực tại! Nàng
khao khát nhìn cái khối mờ mờ của ngôi nhà đằng xa, lòng đầy biết ơn và một
cái gì an tĩnh trùm lên tâm hồn nàng” [92].
Nhưng khi trú ngụ trong luồng ánh sáng ấm áp ấy, thì nguồn sáng
tưởng như vĩnh cửu nhất, từ Rhett, đã vụt tắt. Giấc mơ của nàng vẫn chỉ là
mộng tưởng. Giấc mơ của những con người hôm nay nuối tiếc về một thời kì
vàng son của miền Nam êm ả khi xưa với những công nương mĩ miều và
những chàng kị sĩ hào hoa, cũng theo đó tan vào hư ảo.
1.2.1.3. Hình tượng chiếc áo cooc – se của Scarlett
Người đọc, và cả
những khán giả truyền hình
khi được xem phim “Cuốn
theo chiều gió” đã có ấn
tượng khá mạnh với chi tiết
Mammy đeo cóoc-sê cho
Scarlett. Bà vú bảo Scarlett
“giữ chặt chân giường và hít
một hơi vào” [92], và “Scarlett tuân theo, chuẩn bị tinh thần và nắm chặt cây
cột giường” [92]. Đó là lần đầu tiên, nhưng Scarlett đã và sẽ than phiền hết
lần này đến lần khác về dây cột chặt quá trong suốt tác phẩm – rằng chúng
không cho nàng thở sâu.
Tại bữa tiệc thịt nướng ngoài trời nhà Ashley, nàng nhận xét: “dây nịt
siết quá chặt đến nỗi nàng sợ sẽ bị nấc cụt bất cứ lúc nào”[25, tr.149].
Trên đường đến gặp Rhett tại trại giam để xin vay nợ thì “dây áo nịt
làm nàng hổn hển”[26, tr.97].
Khi Scarlett đi tìm bác sĩ Mead để đỡ đẻ cho Melanie: “Từ cuối vọng
lại tiếng ồn ào rầm rĩ. Vừa tới nhà gia đình Leyden, nàng đã thở hổn hển vì
chiếc áo nịt quá chật, nhưng nàng không giảm bớt tốc độ. Tiếng ồn ào càng
lúc càng to hơn.” [25,tr.540] và khi lạc giữa vòng vây của những cánh tay
kêu cứu của các thương binh, “chiếc áo nịt như cắt đôi lồng ngực, nàng ngồi
đại xuống bậc thềm nhà thờ, hai tay ôm đầu cho tới khi lấy lại được hơi thở”
[25, tr.548].
Khi nàng trở về nhà sau cái chết của Melanie: “Nàng hổn hển lao
nhanh lên dốc, vạt váy ướt dán vào mắt cá chân, lạnh giá, phổi như muốn vỡ
tung, chiếc áo nịt thắt chặt ép mạnh xương sườn nghiến vào tim.” [92].
…
Chiếc áo nịt đã trở thành biểu tượng cho sự cản trở, bức bối mà nó tạo
ra cho nhân vật Scarlett. Bất cứ khi nào Scarlett rơi vào tình trạng khó khăn,
sợ hãi, hoang mang, vội vã, nhất là khi nàng cần có một sức mạnh và sự vượt
lên thử thách thì chiếc áo nịt lại thành một rào cản khó chịu.
Nếu như xét một cách tổng quát, chúng ta sẽ thấy cách lý giải này nằm
trong logic của việc Margaret Mitchell xây dựng tính cách nhân vật. Scarlett
trong tác phẩm luôn là còn người vượt lên hoàn cảnh và khẳng định sức mạnh
của mình. Dù nàng gặp phải sự chống đối dữ dội của quan niềm miền Nam về
vai trò người phụ nữ với những gì nàng làm, nàng cũng mặc. Chính nàng, đã
làm tất cả những gì mà xã hội từng quan niệm nó ngoài tầm với của đàn bà.
Nàng tự mình đứng ra điều hành xưởng cưa, tự mình đi xe ngựa, thậm chí
thuê mướn chính những gã đàn ông sức dài vai rộng.
Sự vươn lên của nàng bắt đầu từ việc lần đầu tiên nàng vượt qua nỗi sợ
hãi của bản thân để đỡ đẻ thành công cho Melanie, trong hoàn cảnh cấp bách.
Tiếp theo là việc nàng đơn độc chống chọi với khó khăn để đứa Melanie và
con trở lại Tara giữa bốn bề bao vây của quân Yankee. Nàng lại tiếp tục là
người gồng gánh trên vai trách nhiệm hồi sinh Tara và đem lại cuộc sống cho
mọi người, trong đó có cả những người đàn ông mà đáng ra nàng có thể tin
cậy như Gerald, Ashley.
Cả cái quyết tâm cuối cùng, sẽ giật lại Rhett, không còn là cái bốc đồng
của cô gái 16 tuổi khăng khăng lấy Charles để trả thù nữa. Đó là sự khẳng
định sức mạnh độc lập, rằng nàng, Scarlett không bao giờ khuất phục.“Với
tinh thần của dòng dõi nàng vốn không bao giờ chịu thua, kể cà khi đối mặt
với thất bại, Scarlett vênh cằm lên. Nàng có thể chiếm lại được Rhett. Nàng
biết mình làm được việc đó” [92]. Với một cá tính mạnh mẽ luôn muốn vượt
lên hoàn cảnh, nàng nuôi trong mình cái khao khát tự do, giải phóng khỏi
những quan niệm trì trệ về vai trò người phụ nữ miền Nam.
Trong sự thống nhất đó, vấn đề nữ quyền, phải chăng được đặt vào một
cách ẩn ý trong sự bức bối của Scarlett với chiếc áo nịt thít chặt, như biểu
tượng về sự thít chặt của quan niệm cũ xưa về vai trò của người phụ nữ miền
Nam lúc bấy giờ?
Như vậy rõ ràng việc lặp lại chi tiết mang tính biểu tượng trong tiểu
thuyết Margaret Mitchell là một thủ pháp nghệ thuật đắc dụng. Lẽ dĩ nhiên,
đó không phải là thủ pháp do riêng Margaret Mitchell sáng tạo ra song bà đã
thành công khi khai thác triệt để tính ưu việt của nó để thể hiện một thế giới
biểu tượng sinh động trong sáng tác của mình.
1.2.2. Chi tiết đối lập trong sự thống nhất
1.2.2.1. Sự chia cắt nhưng thống nhất của đất nước trong chiến tranh
Như những tác phẩm viết về chiến tranh khác, “Cuốn theo chiều gió”
đã cho thấy sự dung hoà giữa hai mặt đối lập. Về mặt ý nghĩa, cuộc nội chiến
ở Mỹ là một vấn đề gia đình, anh đánh em, nhưng nếu chia cắt, thậm chí
chống đối, tồn tại trong gia đình là không thể tránh khỏi, thì sự thống nhất là
điều bất khả xâm phạm. Giống như là mất mát kết thúc là phục hồi, chia cắt
sẽ kết thúc bằng thống nhất. Lịch sử nước Mỹ đã ủng hộ “Cuốn theo chiều
gió” như một thiên tiểu thuyết của sự hoà hợp không thể tránh khỏi bằng cách
chỉ cho chúng ta thấy đối lập không những là hoà hợp được, mà thật ra là đã
thống nhất rồi. Cuốn tiểu thuyết đã đi xa hơn bằng cách cho chiến thắng tiếp
nối thất bại. Margaret Mitchell luôn tự hào với sự thuyết phục của những cảnh
chiến tranh trong tiểu thuyết, những trận đánh với bạo lực, sự hoang tàn của
vùng đất và sự mất mát kinh hoàng không hề lãng mạn hoá. Nhưng từ tác
phẩm, một cảm giác chiến thắng được toả ra, bởi vì vùng đất bị tàn phá càng
dữ dội, thì những nhân vật và cả người đọc càng cảm thấy vinh quang trong
sự phục hồi của nó. “Cuốn theo chiều gió” đã kết thúc với niềm hy vọng của
Scarlett vào tương lai được hồi sinh. Niềm hy vọng đó không xoá sạch vết
tích chiến tranh, nhưng nó đã giải thoát cho chúng ta khỏi hình ảnh ám ảnh
của cái chết.
1.2.2.2. Sự đối lập nhưng thống nhất trong tính cách Ashley và Rhett
Những nhân vật được xây dựng trong tác phẩm cũng vậy, đối lập trong
thống nhất. Lần đầu xuất hiện Ashley đã như một “kỵ sĩ hoàn hảo”, dòng dõi
cao quý, lịch lãm, hoà hợp với thời đại của anh. Rhett, ngược lại, thô lỗ, như
một tên cướp biển ngạo mạn vô liêm sỉ. Là cháu trai của một tên cướp biển
thật sự, anh thừa hưởng một thần hình mạnh mẽ uyển chuyển và một gương
mặt ngang tàng của một kẻ cướp biển – mũi khoằm, răng trắng như răng thú,
ria đen. Thế nhưng, làm sao mà hoàng tử và cướp biển, hai nhân vật đối lập
nhau trong kịch nghệ, có thể có danh nghĩa giống nhau: đều là 2 đứa con trai
nhỏ của Melanie và người yêu của Scarlett thật là khó giải thích. Nhưng
Ashley đã hiểu rằng: “Rhett và tôi căn bản là giống nhau. Chúng tôi đến từ
những loại người giống nhau, được nuôi lớn cùng một kiểu cách, và được dạy
để suy nghĩ hệt nhau” [92]. Rhett, ngược lại, lại nghĩ rằng họ là 2 người đàn
ông mong muốn cùng một người phụ nữ ở hai mặt khác nhau. “Anh ta không
muốn cái đầu của em… còn anh thì không muốn thân xác của em” [92]. Nếu
như cái tình yêu này là có thật – và thân xác và linh hồn là tách biệt – thì nó
cũng không có thật, dĩ nhiên là Rhett mong muốn thân xác của nàng. Tình yêu
và ham muốn đã được tách rời khỏi nhau và rồi lại trộn vào nhau, giống như
mọi điều mâu thuẫn khác: hoàng tử và cướp biển, vợ và người tình, nhục dục
và thanh khiết.
1.2.2.3. Sự dung hòa những đối nghịch trong tính cách Scarlett
Bản thân Scarlett trong tác phẩm cũng là hiện thân của một loạt những
đối nghịch: là một người phụ nữ có 2 mặt, vừa là nông dân gốc Ái Nhĩ Lan,
vừa là quý tộc miền Nam Hoa Kì, vừa là một đứa trẻ, vừa là một người lớn,
vừa là nạn nhân, vừa là một người sống sót, vừa trơ trẽn, vừa là một nữ anh
hùng, vừa là một cô gái đồng quê, vừa là một người đàn bà thành thị, vừa là
nữ thần mặt đất, vừa là một người kinh doanh, vừa là một đứa trẻ yếu ớt, vừa
là một người phụ nữ cưu mang. Nàng ấy đã được định mệnh trở thành mâu
thuẫn từ dòng máu, tính cách của nàng chính là biểu hiện của thời đại nàng
đang sống, cả hai đều ở trong một sự đấu tranh nội tại. Bởi vì mâu thuẫn của
nàng có vẻ không thể giải quyết được, nàng bối rối, ngập ngừng và không thể
dự đoán được, nhưng đồng thời cũng kiên cường và hấp dẫn. Nàng muốn tất
cả, và là tất cả đối với độc giả của nàng – con trẻ, người mẹ, một phụ nữ
quyến rũ và khó nắm bắt, tất cả đều là những gương mặt của nàng. Nàng chia
cắt người khác giống như chính bản thân nàng, điều đó không thể tránh khỏi.
Cái trật tự nàng gắng thiết lập là không thể tách rời khỏi hỗn loạn, và cả hai
đều làm người đọc hài lòng. Chúng ta chia sẻ với nàng những cơn bốc đồng
mâu thuẫn đến hỗn loạn và khoan khái thưởng thức khi nàng bị trừng phạt, ta
thông cảm, nhưng ta cũng phản đối nàng, chúng ta cũng bị chia làm hai. Chi
tiết đối lập trong thống nhất là sự thành công của nhân vật, của tư tưởng, và
không ai khác hơn là tác giả của nó, Margaret Mitchell.
Cốt truyện đồ sộ của “Cuốn theo chiều gió” đã theo dấu một loạt những
điều trái ngược, và đó chính là cốt lõi của cuộc Nội chiến, chủ đề của tác
phẩm. Bắt đầu với chia cắt – Scarlett ngồi giữa anh em sinh đôi Tarleton,
chiến tranh trong một đất nước – “Cuốn theo chiều gió” đã kết thúc với sự
nhân đôi. Ta không phải chọn giữa hai điều trái ngược vì chúng ta có thể có
cả hai khi chúng hoà nhập làm một.
1.3. Kết thúc
Kết thúc là một trong những khía cạnh quan trọng của thi pháp kết cấu
cốt truyện. Qua kết thúc của mỗi truyện, người đọc sẽ cảm nhận được tư
tưởng nghệ thuật cũng như quan niệm của nhà văn về con người và cuộc đời.
Hơn thế, cách kết thúc cũng thể hiện tài năng của người cầm bút. Kết thúc
thường ở dạng có hậu/không có hậu, kết thúc đóng/mở, kết thúc theo tuyến
tính hay đảo ngược trình tự (đưa kết cục lên đầu rồi mới thong dong đi vào
câu chuyện). Có những cái kết làm cho tác phẩm vụt sáng lên, cũng có những
cái kết làm cho giá trị tác phẩm bị giảm sút.
Trong văn học Mỹ, O’Henry được xem là tác giả có tài trong việc tạo
ra những kết thúc độc đáo và bất ngờ. Hầu hết các truyện ngắn của ông đều có
một cái kết nằm ngoài suy đoán của độc giả, bất ngờ rẽ hướng, bất ngờ đột
biến. Truyện “Những mẩu bánh mì kiến hiệu” có mạch phát triển khá logic về
câu chuyện của vị họa sĩ vẫn thường mua bánh mì từ nàng chủ của cửa hiệu
Marta. Cảm kích người họa sĩ nghèo thường chỉ mua nổi những ổ bánh mì
không nhân, nàng đã lén bỏ bơ vào. Những tưởng lời tỏ tình thầm kín này sẽ
được đáp trả sau đó, thì kết thúc truyện làm độc giả…choáng váng: người họa
sĩ cần bánh mì thay cho đồ tẩy những bức họa, chứ không phải để ăn. Thế nên
anh ta đã nổi cơn thịnh nộ với nàng chủ hiệu – kẻ đã làm bản vẽ anh ta nhoe
nhoét bơ đến phải vứt đi. Thay vì chuyện tình yêu cảm động lại thành một
chuyện hiểu lầm ầm ĩ. Kết thúc truyện ở đây trở thành điểm sáng cho cả tác
phẩm.
Ở Việt Nam, tiểu thuyết “Thời xa vắng” được xem là một tác phẩm
hay, nhưng có cái kết “hụt hơi, mệt mỏi …áp đặt ý kiến chủ quan của nhà
văn” [23]. Phần kết tác phẩm, Giang Minh Sài sau thất bại trong tình trường,
đã được Lê Lựu “bổ nhiệm” về quê làm chủ hợp tác xã và làm cho Hạ Vị trở
thành vùng quê giàu có. Đây là một cái kết áp đặt, chưa thể hiện hết logic tính
cách và cuộc đời nhân vật.
Trong khi đó những cái kết của truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư như:
Một trái tim khô, Huệ lấy chồng, Cải ơi, Cái nhìn khắc khoải… lại thường
để lại trong lòng người đọc bao cảm xúc xốn xang, nó làm cho chùm tác
phẩm của chị có sự lắng đọng không thôi. Và dĩ nhiên, âm hưởng ấy đã làm
nên sự thành công của ngòi bút trẻ xứ miệt vườn này.
Kết thúc trong “Cuốn theo chiều gió” đã tạo được ấn tượng mạnh mẽ
với người đọc đến nỗi Margaret Mitchell đã phải bất ngờ vì nhận quá nhiều
thư thắc mắc về nó. Họ muốn được biết Rhett có quay về, Scarlett có giành lại
được Rhett…Không có gì phải bàn cãi, chính cái kết này là yếu tố nghệ thuật
độc đáo làm nên sức hấp dẫn của tác phẩm. Và cũng từ cái cớ ấy người đọc
lại phấp phỏng chờ đợi những tác phẩm tiếp nối, hư cấu, tưởng tượng và sáng
tạo ra những câu chuyện mới xung quanh đôi tình nhân nổi tiếng này. Đã có
Scarlett (1991) của Alexandra Ripley, Rhett Butler's People (2007) của
Donald McCaig…nhưng hình như, chưa có tác phẩm nào làm thỏa lòng
những độc giả đã trót lỡ mê đắm “Cuốn theo chiều gió” nguyên bản. Hai phần
hậu chính thức đó đã đưa ra những cách giải quyết nghèo trí tưởng tượng cho
vấn đề “Làm thế nào để Scarlett lấy Rhett trở lại?” mà cả thế giới trông đợi.
Cả hai tiểu thuyết gia miền Nam nổi tiếng giàu kinh nghiệm này đều xoay sở
để làm mờ đục đi nhân vật và hành động – một phần là để tránh đi vấn đề
chính trị không lành mạnh của tác phẩm gốc. Trong “Scarlett”, câu chuyện
được chuyển thẳng đến…Iceland, cách xa khỏi những năm Tái thiết đầy bạo
động chủng tộc của miền Nam nước Mỹ bấy giờ, trong khi trong Rhett
Butler's People thì nhân vật chính Rhett Butler trở thành một người hung đấu
tranh về quyền lợi chủng tộc không chê vào đâu được, một người bảo vệ dũng
cảm của phụ nữ hoạn nạn và người tán thành nền giáo dục cho người da đen.
Quay trở lại với cuốn tiểu thuyết của tất cả chúng ta với thành công
vang dội của một kết thúc độc đáo, Margaret Mitchell đã dẫn tiến độ câu
chuyện đến một kết thúc mở mà cùng lúc vừa thoát ra khỏi những quy củ về
lãng mạn vừa đảm bảo cho trí tưởng tượng của người đọc được tiếp tục. Và
thế là, không cần một kết thúc có hậu, “Cuốn theo chiều gió” vẫn đã ăn tiền
suốt hơn nửa thế kỷ. Cùng lúc đó, chúng cũng làm tròn những đòi hỏi của
chúng ta vì chúng đã mang lại cho ta một cảm giác thỏa mãn của một kết thúc
hợp lý cho những nút thắt phức tạp của cuốn tiểu thuyết mà không một hành
động đơn lẻ nào có thể gỡ nút được. Cũng nên nhắc lại rằng, khi bắt tay vào
viết cuốn tiểu thuyết, đoạn cuối chính là đoạn đầu tiên Margaret viết.
Trong chương cuối cùng của “Cuốn theo chiều gió”, có nhiều kết thúc
có thể diễn ra và không cái nào hoà hợp được với cái nào. Đầu tiên, Scarlett
có thể lấy Ashley và thực hiện ước mơ cổ tích trẻ con về một hoàng tử của
nàng. Nhưng hình ảnh mộng mơ về vị hoàng tử này đã bị “trần trụi” hóa, vì
vậy kết thúc này sẽ phá hỏng tính thực tế bằng cách phớt lờ điểm yếu của
Ashley, sai lầm của Scarlett về tình yêu và sự nhẫn nại của Ashley.
Một kết thúc khác là Scarlett nhận ra sự sai lầm trong tình yêu dành cho
Ashley đồng thời nhận ra trái tim mình thuộc về Rhett nên sẽ tự nguyện chạy
theo Rhett. “Lần này, nàng sẽ không chạy trốn vì sợ hãi nữa. Nàng chạy vì
vòng tay của Rhett đang ở cuối con đường’ [92]. Trong kết thúc này, giấc mơ
và thực tế đan xen. Scarlett vẫn còn ở trong một giấc mơ, vẫn đang chạy băng
qua làn sương mù, nhưng lần này, làn sương mù ấy đã thuộc về “đường Cây
đào, đây là Atlanta, chứ không phải là thế giới của mộng mị và ma quái”
[92]. Đường Cây đào tức là nhà, nhưng nếu Scarlett là một đứa trẻ lạc đường
tìm kiếm một ngôi nhà xứng đáng với mình, thì nàng cũng là một người phụ
nữ tính toán, như lời của Rhett khi anh tổng kết lại quá khứ của nàng – bao
gồm cả “giết người, cướp chồng người, nói dối và nguỵ biện” [92]. Hình phạt
của nàng đã đến khi Scarlett về nhà để đòi lấy một tình yêu mà Rhett nói là đã
biến mất: “Nhưng Scarlett, em có bao giờ hiểu rằng ngay cả tình yêu bất diệt
nhất cũng có ngày phải tàn?” [92]. Dù điều này không bao giờ xuất hiện
trong đầu Scarlett, nhưng nó đã xuất hiện trong đầu người đọc bấy lâu luôn
thắc mắc rằng: tại sao một người đàn ông lanh lợi như Rhett lại có thể theo
đuổi một người đàn bà luôn mực từ chối và lợi dụng anh!?
Cho nên, kết cục phải có, một cách logic là khi để trả lời câu hỏi của
Scarlett “Nếu anh đi, em phải làm sao?” [92], Rhet đã trả lời bằng một câu
ngắn gọn nhưng đã cực kì nổi tiếng “My dear, I don’t give a damn”
[59,tr.1023] (“Em yêu, em có ra sao, anh cũng mặc xác em”)[92]. Kết thúc
này cứng rắn và hiện đại, chỉ ra một cách nghiêm túc rằng tình yêu sẽ xét xử
sự ích kỷ và vô cảm, và rằng thời gian sẽ làm lu mờ tình yêu. Sự từ chối này
đã làm thoả mãn người đọc, chúng ta đã ghen tị với những chiến thắng của
nàng đối với đàn ông, phê phán thủ đoạn của nàng và cảm thấy nhỏ bé trước
khả năng luôn vượt qua những thử thách của nàng. Giờ đây chúng ta có thể
cảm thấy tự mãn, và thất vọng một chút về một Scarlett mạnh mẽ, một phản
ứng vang dội trong sự phức tạp của nó.
Một yếu tố khác cũng cần phải kể đến sự thành công của kết thúc này,
đó là việc tác giả để Scarlett về Tara sau khi Rhett ra đi. Sự trở về đất mẹ đã
thoả mãn những mong ước mâu thuẫn mà “Cuốn theo chiều gió” đã gợi ra –
một mong ước cho sự hồi sinh và sự tiếp diễn, mong ước cho một nơi nghỉ
ngơi, một kết thúc. Hình ảnh quê nhà của Scarlett được hồi sinh, chứng tỏ
rằng nàng vẫn còn là một đứa trẻ yếu ớt và vẫn là một kẻ còn sống sót, hai
nhân cách không thể dung hoà, mà vẫn hoà trộn không thể tách rời trong sự
quyết tâm quay trở về Tara. Suy nghĩ được về nhà đã an ủi nàng, nhất là khi
nàng đã thề sẽ lấy lại Rhett, dù lời thề đó có vẻ khó mà thực hiện được. Làm
sao nàng có thể làm Rhett khuất phục nàng một lần nữa khi nàng đã biết anh
là người mạnh mẽ, không khoan nhượng, không mủi lòng. Với kết thúc cuối
cùng này, “Cuốn theo chiều gió” dừng lại. Nhưng giống như phần lớn những
tiểu thuyết hiện đại với kết thúc mở khác, “Cuốn theo chiều gió” cũng đã để
lại một câu chuyện không có kết thúc. Tác phẩm đã gợi cho ta quá nhiều kết
thúc, nhưng lại để ta tự do lựa chọn kết thúc cho mình, để ta làm nên ngày
mai theo ý muốn của mình. Thật ngắn gọn, nhưng súc tích và thấm đẫm triết
lý: “ngày mai là một ngày khác” [92].
Chương 2: NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG NHÂN VẬT
Tìm hiểu nghệ thuật một tác phẩm tiểu thuyết, thì nhân vật là yếu tố
trọng tâm, vì “nhân vật là nơi duy nhất tập trung hết thảy, giải quyết hết thảy
trong một sáng tác” [17, tr.47]. Điều này đúng cả khi có những trào lưu thể
nghiệm kiểu tiểu thuyết không có nhân vật mà chỉ có thế giới đồ vật hoặc
dòng chảy của ngôn từ (Tiểu Thuyết Mới). Bởi vì “dù có ý đồ thủ tiêu nhân
vật và thay thế nó bằng thế giới đồ vật đi chăng nữa, thì ngay cả tác giả có ý
thức nhất về việc đó cũng vẫn tự mâu thuẫn với mình. Bởi lẽ đằng sau đó, nhà
văn không thể nào triệt tiêu nổi một cái nhìn, một cách nhìn trên sự vật” [10,
tr.14]. Vì vậy nghiên cứu về nghệ thuật tiểu thuyết, không thể không nghiên
cứu về thế giới nhân vật được thể hiện trong đó.
Bản thân Margaret Mitchell cũng từng khẳng định tác phẩm của mình
“đó chỉ là một câu chuyện đơn giản về những người thăng hoa và những
người tuột dốc, những người có thể đương đầu với cuộc sống và những người
không thể.” [48]. Trước khi tìm hiểu nhân vật được Margaret Mitchell xây
dựng với thủ pháp ra sao, chúng tôi điểm qua vài nét về thế giới nhân vật
phong phú trong “Cuốn theo chiều gió”.
2.1. Thế giới nhân vật
“Cuốn theo chiều gió” kể lại câu chuyện xảy ra vào thời nội chiến 1861
– 1865 và những năm tái thiết ở miền Nam Hoa Kì. Nhân vật chủ yếu là
những con người sống tại hạt Clayton và thành phố Atlanta, bang Georgia.
Cũng như những tiểu thuyết có cốt truyện hấp dẫn khác thì tuyến nhân vật
trong tác phẩm khá phong phú, đa dạng với trên dưới 100 nhân vật có tên và
các nhân vật đám đông.
Xét ở kết cấu thì “Cuốn theo chiều gió” có:
Tuyến nhân vật chính trong tác phẩm xoay quanh 4 nhân vật cột trụ:
Scarlett, Rhett, Melanie và Ashley. Mạch truyện phát triển theo cuộc sống, số
phận thăng trầm của các nhân vật này.
Tuyến nhân vật phụ: những người thân, họ hàng, láng giềng, làng xóm
của các nhân vật chính: Ellen, Gerald (bố mẹ của Scarlett) và Mammy (nhũ
mẫu của Scarlett), Suellen, Carrene (em gái Scarlett), John Wikes, India,
Honey (người thân của Ashley), Charles (chồng đầu của Scarlett), Kennedy
(chồng thứ 2 của Scarlett), Dì PityPat (người thân của Melanie)… góp phần
làm rõ hơn đường đi của nhân vật trung tâm.
Trong tác phẩm, việc phân chia tuyến nhân vật chính diện – phản diện
chủ yếu được xây dựng trên quan điểm về chiến tranh của tác giả. Trong đó,
phe Yankee là “phe kia”, nên bị xem là phản diện. Kiểu nhân vật này cũng
không được miêu tả trực tiếp (ngoài nhân vật tên lính Yankee đến cướp bóc bị
Scarlett bắn chết ở Tara), mà chỉ hiện diện thông qua những lời nói gián tiếp
của “phe này” – tức người miền Nam.
Xét từ góc độ giai cấp, tầng lớp thì “Cuốn theo chiều gió” đề cập đến:
Nhân vật thuộc giới quý tộc miền Nam với những dòng họ: O’Hara,
Wikes, Halmiton, Fontaine, Munroe, Tarleton …
Nhân vật là những người nô
lệ da đen: ngoài Mammy gần như
là nhân vật xuyên suốt tác phẩm,
còn có Pork, Dilcey, Pissy, Sam,
Peter… hiện lên dưới quan điểm
của Margaret Mitchell, vừa mang
vẻ mông muội, hiền lành vừa đôi
khi khờ khạo và hết mực trung
thành với những người chủ da trắng. Mammy
Là tác phẩm về chiến tranh, “Cuốn theo chiều gió” còn có các nhân vật
tướng lĩnh, người chỉ huy - cũng chính những con người có thật trong lịch sử
Hoa Kì: tướng Sherman, Lincoln, Hood, Bullock…
Nhân vật đám đông được đề cập dưới nhiều diện mạo. Đó là những
đoàn quân miền Nam hay đoàn quân Yankee trong lúc hành quân. Đó cũng là
những đoàn thương binh được đưa về Atlanta giữa lúc trận chiến ác liệt.
Trong một vài chương, nhân vật đám đông hiện diện chính là dư luận ở
Clayton, Savannah, Chaleston, Atlanta (Margaret Mitchell đặt điểm nhìn vào
nhân vật này để phán xét hành động của Rhett, Scarlett…).
“Cả thành phố Savannah thầm thì bàn tán và băn khoăn về chuyện
Philippe Robillard bỏ đi, nhưng những lời đàm tiếu ấy không đưa tới được
chút ánh sáng nào . Việc cô gái cưng của nhà Robillard sắp thành hôn với
một gã đàn ông không cao tới mang tai vợ, mặt đỏ gay, to tiếng vẫn cứ mãi là
điều bí ẩn đối với mọi người” [92].
“đa số dân Atlanta chẳng lo lắng bao nhiêu trước viễn ảnh sẽ có đánh
nhau gần Dalton.” [92].
“Atlanta - và toàn thể Georgia - biết rằng tiểu bang của họ vô cùng
quan trọng đối với liên bang miền Nam nên Tướng Joe Johnston không bao
giờ để cho quân Yankee nấn ná bên trong biên giới quá lâu” [92].
Nhân vật tổ hợp có tên gọi: Scalawag và Carpetbagger cùng với những
người theo Cộng Hòa.
Xét ở tính cách nhân vật thì trong “Cuốn theo chiều gió” có cả:
Nhân vật đời thường với cả ưu lẫn khuyết trong tính cách: Scarlett
bướng bỉnh thực dụng nhưng can trường, Rhett gai góc lưu manh nhưng đầy
hấp dẫn, Gerald bốc đồng nóng tính nhưng rộng lượng, Honey đố kị tị hiềm…
Trong tác phẩm cũng xuất hiện những nhân vật mang tính lí tưởng như
bước ra từ cổ tích, là Melanie, Ellen. Họ là bức tranh đẹp, là chỗ dựa tinh thần
cho người xung quanh.
Thế giới nhân vật trong “Cuốn theo chiều gió” với sự đa dạng của tầng
lớp, tính cách, diện mạo, dáng vẻ… đã góp phần làm trọn vẹn thêm bức tranh
hiện thực về xã hội miền Nam nước Mỹ trong một thời kì lịch sử khá đặc biệt.
2.2. Nghệ thuật xây dựng nhân vật
Các thủ pháp xây dựng nhân vật trong văn xuôi tự sự thường rất đa
dạng, phong phú. Tùy vào cách thể hiện mà từ đó tài năng và phong cách của
nhà văn được bộc lộ. Nhà văn Macxim Gorki từng có lần nhấn mạnh với
những nhà văn trẻ về kĩ thuật viết văn “Anh hãy bỏ nghề viết đi, đấy không
phải là việc của anh, có thể thấy rõ như thế. Anh hoàn toàn không có khả
năng miêu tả con người cho sinh động, mà đấy là điều chủ yếu” [13].
Trong tiểu thuyết nói riêng và văn xuôi tự sự nói chung, miêu tả nhân
vật thường dựa trên các yếu tố: ngoại hình, hành động, nội tâm và tính cách,
Margaret cũng không ngoại lệ, nhưng dĩ nhiên, bằng một cách rất riêng.
2.2.1. Qua miêu tả ngoại hình
Margaret Mitchell luôn bắt đầu việc giới thiệu một nhân vật của mình
bằng ngoại hình, miêu tả một cách tỉ mỉ ngay lần đầu nhân vật xuất hiện. Đây
không phải là cách làm mới mẻ, thậm chí là một “thao tác”quá quen thuộc với
mỗi người cầm bút, nhưng dấu ấn “Margaret” vẫn đậm nét ở cách bà chọn lọc
chi tiết miêu tả, khiến người đọc ấn tượng ngay lập tức về nhân vật.
Nhân vật chính của tác phẩm, Scarlett được miêu tả ngay khi tác phẩm
bắt đầu, gây ấn tượng về một vẻ đẹp của miền Nam giàu sức sống: “Khuôn
mặt nàng là một sự kết hợp hài hoà giữa những đường nét kiều diễm của mẹ,
người quý tộc miền duyên hải thuộc dòng dõi Pháp, và những góc cạnh thô
kệch của người cha Ái Nhĩ Lan, da dẻ hồng hào. Tuy thế, đó là khuôn mặt ưa
nhìn với cằm thon, hàm nở rộng. Đôi mắt xanh biếc của nàng được viền bởi
những hàng nở rộng. Đôi mắt xanh biếc của nàng được viền bởi những hàng
mi dài rậm uốn cong vút . Bên trên đôi mắt đó là hai vệt mày chênh chếch
vạch thành hai đường nghiêng đậm nét trên làn da trắng trong của hoa mộc
lan” [92].
Tiếp đó, trong bối cảnh đầu tiên khi Scarlett ngồi giữa hai anh em Brent
và Stuart Tarleton, diện mạo của họ cũng được Margaret Mitchell khắc họa
khá sống động và có phần hài hước: “Cùng 19 tuổi, cùng cao 1m85, xương
dài thịt chắc, hai anh em cùng giống nhau như hai bành bông vải, cũng
những khuôn mặt sạm nắng, cũng tóc đỏ hoe, cũng ánh mắt tươi vui ngạo
nghễ, cũng mặc một loại áo màu xanh và quần kỵ mã màu hột cải” [92].
Cùng một cách ấy, các nhân vật của Margaret Mitchell luôn xuất hiện
theo cách giới thiệu “bước ra” hay vừa từ đâu về, hoàn toàn sinh động và tự
nhiên. Nhân vật Mammy mang những nét đặc trưng của người da đen bấy giờ
“Mammy bước ra, một phụ nữ đồ sộ và lớn tuổi với đôi mắt nhỏ bé nhưng
tinh quái như mắt voi. Da đen bóng, đúng giống người Phi châu”. Còn Gerald
lại thuần gốc Ái Nhĩ Lan: “Gerald người nhỏ thó, cao khoảng trên một thước
rưỡi, nhưng to bề ngang và lớn cổ, cho nên với cái bề ngoài đó, mỗi khi ông
ngồi, người lạ có thể tưởng lầm ông là người to lớn. Thân hình vạm vỡ của
ông được giữ bởi đôi chân ngắn nhưng chắc nịch, lúc nào cũng không rời đôi
giày ống bằng loại da hảo hạng, và lúc nào cũng dạng ra trông như một đứa
bé vênh váo” [92].
Để miêu tả ngoại hình nhân vật Ellen, Margaret Mitchell có cách sắp
đặt khá độc đáo, đó là đưa hình ảnh của bà ra trước với những với những nét
phác thảo về vai trò của bà trong gia đình – quán xuyến, chăm sóc, giữ gìn sự
ổn định cho Tara. Sau khi người đọc dần tò mò “người phụ nữ ấy là ai”,
Margaret Mitchell mới dành chương mới để mô tả Ellen – người phụ nữ quý
tộc thuộc họ Robillard mà mỗi đường nét đều là biểu hiện của sự nền nã. “Bà
cao lớn, cao hơn chồng một cái đầu nhưng với dáng đi mềm mại làm nhún
nhảy nhịp nhàng tà áo phồng to, bà đã
làm cho mọi người quên để ý tới chiều
cao đó. Chiếc áo chẽn lụa đen làm nổi
bật cái cổ tròn trịa, thon thon và trắng
ngần như sữa. Cái cổ đó dường như lúc
nào cũng ngửa ra sau bởi sức nặng của
mái tóc xum xuê bọc trong bao lưới … Ở
mẹ, bà thừa hưởng đôi mắt huyền hơi
xếch, những hàng mi dài rậm và mái tóc
đen nhánh . Với cha, từng là một chiến sĩ
của Nã Phá Luân, bà giống ở sóng mũi
dài và thẳng, ở quai hàm vuông nhờ đôi
má bầu bĩnh làm dịu nét” [92].
Trong nghệ thuật xây dựng nhân vật qua miêu tả ngoại hình, điểm nhìn
miêu tả thường là trực tiếp bằng lời người kể chuyện. Ngoài ra, để phong
phú hóa điểm nhìn và phục vụ cho việc khắc họa tính cách, có lúc diện mạo
nhân vật được Margaret miêu tả bằng điểm nhìn của nhân vật khác, thường
là Scarlett. Yếu tố nghệ thuật này cũng góp phần làm hoàn chỉnh tính hấp dẫn
trong nghệ thuật trần thuật của Margaret Mitchell.
Rhett, trong mắt Scarlett “có vẻ hơi già, ít nhất cũng ba mười lăm tuổi.
Người hắn cao lớn, thân hình vạm vỡ. Scarlett thầm nghĩ là chưa bao giờ
nàng thấy một người đàn ông có vai rộng và bắp thịt rắn chắc như vậy, quá
nhiều bắp thịt so với một người thượng lưu. Khi mắt nàng gặp hắn, hắn mỉm
cười, để lộ hàm răng trắng toát như răng thú dưới bộ râu mép đen tỉa sát.
Mặt hắn sạm nắng như mặt một tên hải khấu, mắt hắn thật đen và liều lĩnh
như một tên tướng cướp đang ước lượng giá trị chiếc thuyền buồm mà hắn
sắp đánh chiếm, hay một thiếu nữ mà hắn sắp cưỡng đoạt” [92]. Còn nàng
nàng India lại “thật là quá xấu với mái tóc và rèm mi xơ xác, với cái càm nhô
biểu hiện cho tánh chất ương ngạnh” [92]. Vì chuyển điểm nhìn sang Scarlett
nên ngôn ngữ dành để phác họa nhân vật cũng mang cá tính của nhân vật
ương ngạnh của chúng ta. Là một người luôn muốn làm trung tâm, coi phụ nữ
“kể cả hai nàng em, đều là những kẻ thù tự nhiên, cùng săn đuổi một con mồi
chung: đàn ông” [92] nên Scarlett có xu hướng nhìn thấy mặt “xấu” của
người khác hơn là điểm tốt. Trong mắt nàng, Melanie quá tẻ nhạt và không
chút hấp dẫn: “Cô ta quả là một mẫu người nhỏ thó, gầy còm, giống như một
đứa bé cải trang trong cái váy quá rộng lớn của mẹ. Ảo giác nầy càng rõ rệt
thêm bởi vẻ rụt rè, lúc nào cũng như sợ sệt trong đôi mắt to màu nâu. Mái tóc
đen của cô ta với những lọn cong cong như bị bó kín tàn ra ngoài. Mái tóc
đen và cái đuôi tóc dài giữa trán càng làm cho khuôn mặt nàng giống hình
quả tim hơn. Với xương gò má quá đẹt, cái cằm quá nhọn, cô trông có vẻ dịu
dàng và nhút nhát nhưng ngay thật. Cô chẳng có một mánh khóe quyến rũ
nào khiến cho người ta quên được khuôn mặt chẳng có gì đặc sắc” [92].
Nếu tinh tế người đọc có thể nhận thấy trong cách miêu tả của Margaret
Mitchell thường có sự nhấn mạnh đến một vài chi tiết cơ thể như: đôi mắt,
nụ cười, giọng nói. Sự lặp lại thường xuyên của yếu tố này trong hầu hết các
nhân vật cho ta thấy nó không phải là ngẫu nhiên, mà thuộc chủ đích nghệ
thuật của tác giả trong khắc họa ngoại hình, qua đó làm bộc lộ tính cách nhân vật.
Margaret Mitchell thường tiếp cận đôi mắt của các nhân vật, đúng với
ý nghĩa “cửa sổ tâm hồn” của nó để soi thấu nội tâm các nhân vật. Scarlett có
“đôi mắt xanh biếc của nàng được viền bởi những hàng mi dài rậm uốn cong
vút”; “xanh biếc như những đồng cỏ Ái Nhĩ Lan”, thể hiện sự trẻ trung, tràn
trề sức sống, thừa hưởng từ người cha Gerald với “đôi mắt xanh biếc đầy quả
cảm” [25].
Mắt Rhett thì lại “đỏ rực như mèo hoang”, và nó là sự bổ sung hoàn
hảo cho tính cách “bất kham” của nhân vật này. Cô gái Melanie nhỏ bé dịu
dàng thì “rụt rè, lúc nào cũng như sợ sệt trong đôi mắt to màu nâu” nhưng
“đôi mắt có những tia sáng êm đềm như một ao rừng mùa đông với những
chiếc lá nâu lóng lánh xuyên qua mặt nước nằm im”. Nhân vật mang dáng vẻ
hoàng tử trong mơ Ashley cũng nhất quán với “đôi mắt màu lam” khắc khoải
u buồn [25].
Khi chúng tôi tìm kiếm tư liệu thông qua các diễn đàn trên internet,
quanh việc “chi tiết nào khiến bạn thấy thích trong con người Rhett”, rất
nhiều bạn thống nhất là nụ cười. Đúng là Rhett có một nụ cười có một không
hai, nó khiến cho người tiếp xúc hắn không bao giờ quên được, dù đó không
hẳn là thiện cảm. Điều này có thể thấy thông qua việc Margaret Mitchell
nhiều lần miêu tả nụ cười Rhett với những sắc thái đa dạng. Hễ xuất hiện là
Rhett gắn sẵn trên môi nụ cười. Nhưng nó không phải là công cụ để kết giao
hoặc giúp mọi người xích lại gần nhau. Ngược lại, đó là một nụ cười khinh
bạc, kiêu kì, ngạo mạn và thậm chí…gây hấn. Vì lúc nào người ta cũng có
cảm giác nụ cười của hắn tựa như với những âm thanh khó nghe (tiếng chó
sủa…) hoặc chưa đựng những sắc thái biểu cảm khó chấp nhận: giễu cợt, chế
nhạo, cười nham nhở, “như chế giễu”…Đến nỗi khi hắn đã đi xa, tiếng cười
của hắn vẫn rơi lại khiêu khích.
Trừ Rhett có một nụ cười quá đặc biệt, các nhân vật trong truyện mang
một nụ cười nhẹ nhàng, như tính cách của họ. Ashley cười theo kiểu “thường
thỉnh thoảng lại mỉm cười, nụ cười mơ màng” khiến ai cũng quý mến. Còn
Melanie lại mang một nụ cười như sứ giả của đức tin, khiến cho ai được nhìn
thấy nụ cười của nàng đều thấy bình an.
Một điểm ngoại hình được Margaret Mitchell khá chú ý nữa là giọng
nói. Khó quên nhất là giọng của Ellen “giọng nói êm như ru thường rót vào
tai chồng con và đám gia nhân. Giọng bà êm dịu nhưng hơi líu ríu của người
miền duyên hải xứ Georgia, nguyên âm dính liền nhau, phụ âm tách rời ra với
chút ít âm điệu Pháp. Đó là thứ tiếng nói chẳng bao giờ cất cao khi ra lịnh
hoặc quở trách con, nhưng là tiếng nói mà mọi người ở Tara phải tuân hành
tức khắc, trong khi những lời gầm thét ỏm tỏi của chồng bà bị kể như vô
hiệu” [92]. Vì là yếu tố làm nên cá tính nhân vật này mà giọng nói trở đi trở
lại nhiều lần mỗi khi nhân vật xuất hiện, nói với con cái hay gia nhân trong
nhà thì “giọng nói vẫn êm và dịu dầu là ngợi khen hay rầy bảo”, nói với
chồng thì bằng “giọng nói thật thấp nhưng nghiêm nghị” (về vụ Wikerson
làm cho Slattery có bầu) [92]. Nhân vật nữ có những nét tính cách khá giống
Ellen, Melanie cũng có giọng nói êm ái đặc biệt, đến chính Scarlett phải công
nhận “đó là điểm chính yếu trong sự duyên dáng của nàng ta” [25. Giọng nói
của Ashley thì “êm lướt, trầm ấm và dìu dặt làm sao!” [25] nên đã trở thành
kí ức in sâu trong trái tim Scarlett và nuôi dưỡng tình yêu ấy suốt một thời
gian dài.
2.2.2. Qua miêu tả cử chỉ - hành động
Chúng tôi chọn hai nhân vật nam tiêu biểu cho hai tính cách độc đáo
trong tác phẩm để khảo sát yếu tố nghệ thuật này, là Gerald và Rhett – là hai
nhân vật mà Margaret Mitchell đã thể hiện thật sắc nét tính cách thông qua
cách miêu tả hành động, cử chỉ, điệu bộ.
Gerald thuần chất Ái Nhĩ Lan dù sang Mỹ đã lâu và cũng đã được công
nhận là thành phần quý tộc. Thế nhưng lúc nào người đọc cũng thấy “anh
chàng Gerald bé nhỏ, cứng đầu và ồn ào”. Vậy nên mỗi khi Gerald cần phải
nói thì luôn luôn là: hét lớn, gầm lên, la toáng lên, nói oang oang... Đấy là
chưa kể ông thuộc dạng dễ kích động, phấn khích, “dễ nổi xung và hay đấm
đá” [25], hễ chút ra là “sắp ầm ĩ nỗi cơn thịnh nộ” [25], “hét lớn ra điều hùng
biện” [25]. Khi nói chuyện với Scarlett, tay chân ông không ngừng hoạt động
như “hét lớn và nhéo vào má” [25]. Những hành động được miêu tả tinh tế
này đã phần nào cho người đọc thấy được tính cách của người sinh thành ra
Scarlett, và có thể lý giải được những nét phá cách trong tính cách của nàng
khi thừa hưởng những nét thô kệch này từ cha.
Margaret Mitchell cũng rất chú trọng khai thác cử chỉ hành động của
Rhett, như một cách “úp mở” cho người đọc về tính cách của nhân vật đặc
biệt này. Trong những lần xuất hiện của mình, lúc nào Rhett cũng có khả
năng gây sự chú ý và điên tiết của người tiếp xúc bởi vẻ kiêu mạn bao trùm
dáng vẻ của mình: từ lời nói, nụ cười, ánh mắt, dáng đi…
Lần đầu tiên chạm mặt Scarlett, Rhett “nhe răng cười nàng với một vẻ
tinh quái của con mèo đực” [25] và “cặp mắt của hắn quấn trọn lấy nàng”
[25] khiến nhân vật nữ chính của chúng ta cảm giác “như thể hắn đã thấy
mình lúc không mặc áo lót!” [25], không hề mang chút vẻ lịch sự cần thiết
nào của một quý ông với quý bà.
Ngay trong tình huống đầu tiên khi Rhett cất lời, độc giả đã thấy hiển
hiện ngay một nhân vật “đầu đội trời chân đạp đất” trong dáng vẻ tỏ ra khá
hòa nhã và hài hước.
“Rhett Butler bỗng nói chen vào:
− Thưa quí vị! Với giọng nói chứng tỏ sinh quán ở Charleston, hắn tiếp
lời nhưng vẫn giữ nguyên thế đứng và cũng chẳng rút tay ra khỏi túi quần:
− Chẳng biết tôi có được phép góp ý không?
Điệu bộ và ánh mắt hắn là cả một sự khinh mạn - sự khinh mạn được
che đậy bởi lời lẽ lễ độ khiến thái độ chung của hắn có chút gì hài hước. Tất
cả đều quay lại nhìn hắn…
- …và dĩ nhiên là quí bà đã từng tới viếng hồ Saratoga nổi tiếng (hắn
hơi nghiêng mình về phía nữ giới ngồi dưới vòm cây). …Và quí vị trở về với
sự tin tưởng là chẳng nơi nào so sánh được với miền Nam nầy cả. Phần tôi,
tuy sinh trưởng ở Charleston, nhưng đã có dịp sống qua miền Bắc mấy năm
sau nầy...
Hắn cười để lộ hàng răng trắng toát như đã nhận ra rằng mỗi người có
mặt ở đây đều biết rõ vì sao hắn phải rời bỏ Charleston, đồng thời cho thấy là
hắn bất cần dầu họ biết. Hắn nói tiếp:
− … Tất cả những gì chúng ta có chỉ là bông vải, bọn nô lệ và lòng cao
ngạo. Họ sẽ nuốt chửng chúng ta trong một tháng.
Giữa không khí căng thẳng, tất cả đều lặng thinh. Rhett Butler rút
chiếc khăn tay bằng lụa trong túi áo ra và ung dung phủi bụi trên tay áo…
…Và quay sang John Wilkes, hắn thật sự lễ độ:
− Ngài có hứa sẽ cho tôi viếng qua thư viện. Nếu tôi xin ngài một ân
huệ được tới đó ngay bây giờ, ngài thấy thế nào? …
Hắn xoay người hướng về phía đám đông, đánh chụm gót giày lại rồi
nghiêng mình chào như một khiêu vũ sư, một cái chào duyên dáng và mềm
mại so với một thân hình vạm vỡ, đồng thời cũng xấc xược không kém như
một cái tát vào mặt. Rồi ngẩng cao đầu, hắn đi qua sân cỏ với John Wilkes,
và tiếng cười cao ngạo của hắn vẫn còn vọng tới tai nhóm người ở bàn ăn”
[92].
Nếu xem khu vườn nơi cánh nam nhi đang bàn về chiến tranh hôm dã
yến ở nhà Ashley là một sâu khấu thì Rhett đích thực là một diễn viên chính
khiến khán giả ngưỡng mộ. Mọi hành động của Rhett, dù chỉ cho lần đầu xuất
hiện, đã quá xuất sắc trong việc gia tăng sự căm ghét về sau này của giới quý
tộc miền Nam. Đó dĩ nhiên là thành công của Margaret Mitchell trong việc
xây dựng nhân vật thông qua ngoại hình, cử chỉ, điệu bộ, và sẽ càng rõ hơn
khi miêu tả tính cách.
2.2.3. Qua miêu tả tính cách
Trong “Khảo về tiểu thuyết”, tác giả Vũ Bằng có dẫn ra một nhận định
đúng đắn của Timopheep về tầm quan trọng của tính cách nhân vật “Một mặt,
chíng ta đi từ tính cách đến cơ sở chủ đề - tư tưởng, tới những khái quát hóa
và từ đấy đi tới thực tế hiện thực do nhà văn miêu tả, và mặt khác, chúng ta đi
từ tính cách đến chổ hiểu biết mọi phương tiện thể hiện nghệ thuật, tức là đi
tới tất cả những mặt riêng biệt của sự sáng tạo nghệ thuật” [4, tr.25].
Trong “Cuốn theo chiều gió”, Margaret đã xây dựng nhân vật thông
qua miêu tả tính cách bằng nhiều lối thể hiện. Bao trùm trên hết là việc tác giả
trực tiếp miêu tả. Nói cách khác, ở đây, tác giả - người viết thể hiện rõ sự
“toàn năng” trong việc biết rõ tính cách nhân vật và bà thể hiện cho người đọc
thấy bằng ngôn ngữ của mình.
Margaret đã khắc họa trong mắt người đọc một Scarlett “thẳng thắn và
giản dị như những ngọn gió thổi qua Tara, như con sông đục vàng uốn quanh
đồn điền, và có lẽ cho tới ngày cuối của cuộc đời nàng vẫn không sao hiểu
nổi một chuyện gì phức tạp.” …….“không che giấu nổi con người thật sự của
nàng trên khuôn mặt cố giữ nét đoan trang, đôi mắt màu lam vẫn không ngớt
lóng lánh ánh nhiệt cuồng, bướng bỉnh và khát sống, tương phản rõ rệt với
cái vẻ bề ngoài cố làm ra thuỳ mị”….“không thể chấp nhận được bất cứ một
câu chuyện nào mà trong đó nàng không phải là chủ đề.”……“kém óc phân
tích nhất”…..“trông thật dịu dàng kiều diễm và lơ đãng . Nhưng thực ra, rất
thực tế, ngoan cố, tự đắc và bướng bỉnh”…….“không bao giờ cố gắng tìm
nguyên nhân, không biết gì về đời sống nội tâm con người, kể cả của chính
nàng”. [25]
Còn đấng sinh thành của nàng, Gerald thì “dưới cái bề ngoài hung bạo
đó, Gerald O Hara ẩn chứa cả một lòng nhân đức” [25], từng được coi là
“đứa rộng họng cứng đầu" như mẹ ông thường mắng yêu như thế, dễ nổi
xung và hay đấm đá”
Sự đa dạng trong miêu tả tính cách nhân vật còn thể hiện ở việc
Margaret “trao quyền” cho các nhân vật khác, để nhân vật trở thành đồng
tác giả đánh giá nhận xét về các nhân vật còn lại. Như vậy nhân vật không chỉ
được nhìn từ một phía mà thật hơn, sống động hơn, tránh được cho Margaret
Mitchell lối miêu tả “độc bạch” chủ quan.
Scarlett trong mắt Rhett là “một cô gái có khí thái bão tố”; “có máu
phiến loạn”, “cùng một giống bất lương”, “lương tâm co giãn, lòng ích kỉ ít
khi được che giấu và đầu óc thực tế” [25].
Trong điểm nhìn từ Gerald, nhân vật Melanie là cô gái “mềm mại và
lặng lẽ làm sao. Không một tiếng nào nói cho mình hết, đúng tư cách một
người đàn bà” [25]; còn bọn Calvert thì “dám hy sinh mọi thứ vì một con
ngựa, cũng không như đám Tarleton cứ mỗi một lứa là đẻ ra một hoặc hai
thằng say, cũng chẳng giống đám Phontaine võ phu, nóng nảy, dám ám sát
người vì một sự nhục mạ tưởng tượng” [92]; còn họ Wikes là “những kẻ kỳ
dị”[25]; riêng Ashley là người “có thể làm tất cả những chuyện đó nhưng
chẳng để tâm vào”[25]… Còn ngược lại, Gerald trong mắt Scarlett lại “thật
dễ thương, vị kỷ và khinh suất làm sao” [25].
Đôi khi điểm nhìn đặt vào cả những nhân vật phụ, như Beatrice
Tarleton khi nói về họ Wikes “Tôi không tin tưởng rằng họ chưa học được
sức chịu đựng, và hễ nguy hiểm xảy ra, tôi tin rằng họ không thể ứng phó
được. Họ chỉ là giống được dùng trong nhà vào mùa khô ráo chớ không phải
như một con ngựa tốt có thể chạy được với bất cứ thời tiết nào” [25] hay về
Ashley “Tôi quả quyết rằng Ashley thích đọc sách hơn là đi săn” [25]. Chính
sự táo bạo trong việc trao điểm nhìn khi miêu tả tính cách nhân vật này đã
khiến cho tác phẩm sinh động, nhân vật nhờ đó cũng “người” hơn khi được
xoay trong nhiều chiều đánh giá.
Có vẻ như chưa dừng lại ở đó, không ít lần, Margaret để cho chính
nhân vật nói về tính cách của mình, và đây có vẻ là cách khiến cho nhân vật
trở nên sắc nét hơn bao giờ hết.
Scarlett dù “kém đầu óc phân tích” cũng nhìn rõ bản tính của mình, khi
nàng thể hiện quyết liệt quan điểm sống của mình với Mammy “Tôi chán
ngấy phải sống không hợp với bản tính và không bao giờ được làm việc gì
mình muốn làm. Tôi chán ngấy cái lối đóng kịch ăn nhỏ nhẹ như chim, phải đi
khoan thai trong lúc muốn chạy và phải nói rằng sắp ngất sau khi nhảy xong
một bản luân vũ trong khi tôi có thể khiêu vũ luôn hai ngày không thấy mệt.
Tôi chán phải nói: "Ông thật tuyệt diệu" với những kẻ chỉ thông minh bằng
phân nửa tôi, và tôi ghét phải làm bộ không biết gì cả, để đàn ông giải thích
dài dòng và lên mặt quan trọng khi nghe họ nói...”….và quyết liệt khẳng định
“Một ngày nào đó, tôi sẽ làm và nói những gì mà tôi muốn. Và nếu mọi người
không thích, tôi cũng cóc cần.” [92].
Ashley – con người trầm tư cũng có lúc tự thú nhận: “càng ngày cái
bản tính thiếu thực tế của anh càng làm cho anh khốn đốn hơn khi phải đối
diện với cuộc sống mới” ([26, tr.18].
Đặc biệt là Rhett, hắn chưa bao giờ ngại chửi chính mình “tôi lại nghĩ
cô thích tôi chỉ vì tôi là một tên ti tiện” [25, tr.514] nhất là khi đối thoại với
người khác “Bộ cô tưởng là có thể chọc giận được tôi à ? Rất tiếc là đã để
cho cô thất vọng. Cô không thể chọc giận được đâu vì những tiếng mắng chửi
cùng loại đó đối với tôi đều đúng cả. Đúng vậy, tôi là một đứa vô lại, và tại
sao không?” [92].
Một hình thức miêu tả tính cách khác cũng khá độc đáo là thông qua
các màn đối thoại giữa các nhân vật, từ đó độc giả nhìn thấy được tính cách
nhân vật.
Ví dụ như cuộc tranh cãi giữa Scarlett và Mammy trước giờ Scarlett
sang nhà Ashley dự tiệc:
− Tôi không bao giờ xỉu đâu.
Mammy khuyên: − Thỉnh thoảng cũng nên làm như sắp ngất đến nơi,
nhiều lúc cô chẳng biết xấu hổ gì hết cô Scarlett, tôi muốn nói với cô là khi
gặp rắn hay chuột thì làm như sắp chết coi mới được. Tôi nói không phải cô
làm vậy ở nhà mà phải lựa lúc đang ở giữa đám đông kìa. Và tôi đã nói với
cô là...
− Ồ, mau lên chớ vú! Đừng có dài dòng hoài vậy chớ. Tôi sẽ kiếm một
ông chồng được mà, vú sẽ thấy tôi không cần phải kêu thất thanh và ngất xỉu
đâu. Được lắm, nịt sát lắm rồi, mặc áo vào cho tôi đi.
…
− Cầu trời cho tôi lấy chồng phứt cho rồi!
[92]
Đoạn đối thoại cho thấy tính cách ‘phiến loạn” từ trong “trứng nước”
của Scarlett, đồng thời cho thấy cái nhìn quan điểm đặc sệt miền Nam của
Mammy, người đã hấp thụ những quan niệm rất mực truyền thống đến cứng
nhắc, không thể nào dung nạp được kiểu tính cách bướng bỉnh của Scarlett.
Hay đoạn đấu khẩu giữa Scarlett và Rhett trong buổi dạ hội phước
thiện:
− Tại sao ông lại gọi tên tôi trước mặt mọi người?
− Bà có quyền từ chối.
− Nhưng ... tôi phải vì chánh nghĩa ... Tôi... Tôi không thể nghĩ đến cá
nhân tôi khi ông đã có ý tặng quá nhiều vàng. Đừng cười nữa, họ đang nhìn
mình.
− Không thế nào tránh được. Còn cô, đừng có lải nhải về chuyện
chánh nghĩa với tôi. Cô muốn được khiêu vũ và tôi đã giúp cô cơ hội đó.
Bước nầy là bước chót trong điệu Reel hả?
− Phải, tôi muốn nghỉ để được ngồi.
− Sao? Tôi đã giẵm lên chân cô à?
− Không... nhưng người ta đã dị nghị tôi.
− Cô lo ngại thật à? Hãy nghĩ kỹ đi.
− Nhưng mà...
− Cô có phạm tội ác nào không? Sao không tiếp tục điệu luân vũ với
tôi?
− Nhưng nếu mẹ tôi mà...
− Cô vẫn còn theo níu áo mẹ, phải không ?
− Ông độc ác lắm nhất là với cái lối châm biếm đức hạnh.
− Đức hạnh là cái quái gì? Cô có sợ họ dị nghị không?
− Không... nhưng mà... nầy, đừng nói chuyện đó nữa. Tạ ơn Chúa điệu
luân vũ đã bắt đầu, mấy điệu Reel luôn luôn làm cho tôi mệt đứt hơi.
− Đừng tránh né câu hỏi của tôi. Những lời dị nghị của mấy bà đó có
quan hệ gì tới cô không?
− Ông lại cố gài tôi vào... Không! Nhưng đã là gái thì phải làm như lo
lắng về điều đó. Nhưng đêm nay, tôi bất cần.
− Hoan hô! Bây giờ cô đã bắt đầu nghĩ đến mình thay vì để cho kẻ
khác nghĩ giùm. Đó là bước khởi đầu của sự khôn ngoan.
− Ồ, nhưng mà...
− Khi nào cô bị dị nghị như chính tôi đã bị, cô sẽ ý thức rằng đó là
chuyện nhỏ nhặt . Đây nầy, chẳng một gia đình ở Charleston thừa nhận tôi.
Dù cho tôi có góp phần vào chủ nghĩa thần thánh và công bình của chúng ta,
tôi vẫn bị coi như bỏ đi.
− Kinh khủng quá!
− Có gì đâu! Cho tới khi đã mất danh giá, cô cũng không bao giờ ý
thức được thế nào là một gánh nặng và thế nào là tự do thực sự .
− Ông chỉ nói toàn chuyện ô nhục.
− Ô nhục và có thật. Chỉ cần đủ can đảm... hoặc có tiền... cô sẽ làm
được tất cả mà không cần phải giữ danh giá.
− Tiền không thể mua hết mọi thứ.
− Chắc là đã có người nào nói với cô câu nầy. Một mình cô, cô không
bao giờ nghĩ ra những lời vô vị như vậy được. Đâu, cô chỉ tôi xem nó không
mua được cái gì.
− Tôi không biết... nhưng nó không mua được hạnh phúc cũng như tình yêu.
− Thường thường nó vẫn mua được. Và dù không được đi nữa, nó cũng
mua được những thứ đáng kể khác thay vào .
− Ông có nhiều tiền lắm phải không, thuyền trưởng Butler?
− Đó là câu hỏi của một người mất dạy, thưa bà Hamilton....
[92]
Đoạn đối thoại cho thấy cá tính và tư duy sắc bén của Rhett, trong từng
câu nói anh đều bắt bí và làm Scarlett luống cuống và buộc phải “lột mặt nạ”
giả vờ đức hạnh để bộc lộ bản chất thật của mình: một cô gái nổi loạn, cá tính,
chán ghét mọi sự ràng buộc của những luật lệ vô lí của miền Nam.
Hay một đoạn khác:
- Scarlett, cô có thích tôi không?
- Đôi lúc có, khi nào ông không cư xử như một gã ti tiện.
Hắn lại phì cười và áp tay vào má nàng:
- Tôi lại nghĩ là cô thích tôi chỉ vì tôi là một tên ti tiện. Trong cuộc
sống gò bó, cô chỉ biết được một vài gã ti tiện che giấc dưới lớp sơn, nên tính
khí khác thường của tôi có lẽ đã đem tới cho cô một cảm giác lạ lùng.
- Không phải vậy! Tôi chỉ thích những người tử tế, những người luôn
tỏ ra lịch sự.
- Cô muốn nói những người mà cô luôn luôn xỏ mũi được chứ gì…
[92] ]
2.2.4. Qua khắc họa nội tâm
Đây là thủ pháp chính mà Margaret Mitchell dùng để thể hiện đời sống
bên trong phong phú và phức tạp của nhân vật, điều mà lối miêu tả bên ngoài
(thông qua ngoại hình, hành động…) chưa thể lột tả hết. Khắc họa nội tâm
dưới ngòi bút của Margaret Mitchell được thể hiện bằng nhiều hình thức đa
dạng: hồi tưởng, đối thoại nội tại, trữ tình ngoại đề, miêu tả thiên nhiên, thư từ
v.v…, trong đó nổi bật là độc thoại nội tâm.
2.2.4.1. Ở đây, độc thoại nội tâm được dùng theo nghĩa lời nhân vật tự
nói với mình, tự mình bộc lộ những suy nghĩ thầm kín. Dĩ nhiên, thủ pháp này
không có gì mới mẻ, nó đã có từ kịch cổ đại (Racine, Angtomat…). Nhưng
điểm khác là cách Margaret Mitchell để cho nhân vật của mình bộc lộ nội tâm
theo từng sắc thái tính cách khác nhau, giúp người đọc có cơ hội du hành vào
thế giới cảm xúc của nhân vật, sống thật với từng hơi thở và trở trăn của nhân
vật.
Độc thoại nội tâm trong “Cuốn theo chiều gió” thường xuất hiện sau
những từ ngữ chỉ tình thái hành động, cảm nghĩ của nhân vật: nghĩ, tự nhủ,
nhủ thầm, thầm nghĩ. Nếu chú ý, người đọc có thể nhận thấy Margaret
Mitchell chỉ đi vào đời sống nội tâm của nhân vật chính của Scarlett, chỉ rất ít
những đoạn độc thoại nội tâm của các nhân vật khác như Melanie, Ashley,
Charles…
“Nàng giấu đầu trong lòng bàn tay để mẹ không nhìn thấy mặt, và
những ý nghĩ của nàng buồn thảm quay về Ashley. Tại sao chàng lại định
cưới Melanie trong khi thật lòng yêu nàng, Scarlett? Và trong khi chàng cũng
biết là nàng yêu chàng? Tại sao chàng có thể chủ tâm bóp vỡ trái tim nàng?
Đột nhiên, một ý tưởng sáng lòe và mới mẻ, xẹt như sao chổi qua trí óc
nàng :
− Ủa, Ashley đâu có biết là mình yêu chàng! Suýt nữa nàng đã thở ra
thật mạnh vì sự khích động bất ngờ đó. Tư tưởng nàng dừng lại như bị tê liệt
một lúc lâu, hụt hơi trong một lúc rồi lại phóng sổ về phía trước.
− Làm sao chàng biết được? Mình luôn luôn tỏ ra kiêu kỳ, đứng đắn và
cao quí trước mặt chàng, chàng có thể nghĩ mình chỉ coi chàng như một
người bạn. Đúng rồi, chính vì vậy mà chàng không bao giờ tỏ tình với mình.
Chàng nghĩ chàng đã yêu trong tuyệt vọng, chính vì vậy mà chàng trông có vẻ
quá… Scarlett hồi tưởng thật mau tới những lúc bắt gặp Ashley nhìn mình với
một vẻ kỳ lạ, lúc đó đôi mắt xám như bức màn hoàn toàn che lấp cảm nghĩ
của chàng như mở lớn ra, chứa đựng một vẻ thống khổ và tuyệt vọng.
"Chàng đau lòng vì cho rằng mình yêu Brent, Stuart hay Cade. Và có lẽ
chàng đã nghĩ rằng nếu không cưới được mình thà làm vui lòng gia đình
bằng cách cưới Melanie. Nhưng nếu Ashley biết mình yêu chàng ..." [92].
Xoáy vào đời sống tâm hồn phong phú của nhân vật chính, đa số các
đoạn độc thoại nội tâm diễn ra trong suy nghĩ của Scarlett. Nhất quán với
cách miêu tả Scarlett “kém óc phân tích nhất”, “không bao giờ cố gắng tìm
nguyên nhân, không biết gì về đời sống nội tâm con người, kể cả của chính
nàng” [25], Margaret Mitchell chỉ đi vào những băn khoăn trăn trở rất chi là
đời thường của Scarlett. Nàng không quan tâm chiến tranh, các vấn đề chính
trị, kể cả lễ giáo, phép tắc mà Ellen và Mammy rèn dạy. Điều nàng phải lo
nghĩ nhiều đơn giản chỉ là …làm sao đủ mánh khóe để đưa những chàng trai
vào tròng, nhất là người nàng rất mực say mê như Ashley. Lắm lúc, những
đoạn độc thoại rất dài của Scarlett chỉ để ….chọn chiếc váy nào có thể biến
nàng thành nữ hoàng của bữa tiệc.
“Mặc
chiếc áo nào để
làm nổi bật lên
và khiến cho
Ashley không
cầm lòng được
trước sắc đẹp
của nàng? Từ
lúc tám giờ,
nàng đã thử và
loại bỏ nhiều thứ
áo, và bây giờ,
vừa chán nản,
vừa tức giận,
nàng chỉ mặc có
cái quần lót viền
đăng ten, cái áo
nịt và cái váy lót
bằng len có ba hàng đăng ten. Chung quanh nàng, trên giường, trên ghế chất
đống những màu sắc rực rỡ, những dây băng ngổn ngang. Cái áo bằng sa
mỏng, màu hồng với khăn choàng cổ dài rất vừa vặn với nàng, nhưng nàng
đã mặc nó vào mùa hè năm ngoái nhân dịp Melanie viếng thăm Twelve Oaks
và chắc chắn là nàng ta sẽ nhận ra nó. Và nàng ta sẽ có đủ thâm hiểm để
nhắc lại chuyện nầy. Cái áo canh tơ chỉ vải đen, tay phồng, cổ viền đăng ten,
làm nổi bật màu da trắng của nàng thật tuyệt mỹ nhưng lại khiến cho nàng
trông có vẻ già đi một chút …Cái áo bằng vải sọc vuông Tô cách lan, màu
xanh, dợn sóng và mỗi lượn sóng đều có cặp một hàng nhung sọc màu xanh
thì vừa vặn nhất” [92].
Và cùng với những bước chuyển mình của thời cuộc, đời sống nội tâm
của nhân vật cũng phát triển logic theo. Đấy là lúc nhân vật trưởng thành hơn
sau những va chạm của thực tại, và những trăn trở theo đó cũng chín dần lên.
Những đoạn độc thoại càng về sau của Scarlett càng đi vào những vấn đề
mang tính nhân văn: sự tồn tại, tình yêu đích thực và sự ổn định của cuộc
sống…
“Nằm sấp lả người một lúc lâu trên mặt đất mềm, mềm và êm như nệm,
Scarlett nghĩ hết chuyện này sang chuyện khác. Chính nàng, Scarlett O’Hara
lại nằm ngay phía sau lều của một tên mọi da đen, giữa cảnh hoang tàn, đau
đớn và mệt ngất đến không còn cử động nổi, không được ai ngó ngàng gì tới.
Không một ai ngó ngàng dầu có thấy nàng trong tình cảnh đó bởi vì mỗi
người đều có vô số chuyện đau buồn riêng. Bao nhiêu kỷ niệm cứ dồn dập tới
vây quanh nàng chẳng khác loài kên kên đang chờ người chết để rỉa xác.
Trong một thời gian chẳng biết bao lâu, nàng nằm yên, úp mặt xuống đất
dưới ánh nắng thiêu đốt, nàng nhớ tới những người và vật đã chết, tưởng tới
một nghi thức sống đã bị xóa mất rồi và nghĩ tới những ngày ảm đạm của một
tương lai đen tối…”[92].
Có một điểm độc đáo trong nghệ thuật khắc họa nội tâm nhân vật bằng
độc thoại đó là cách sử dụng ngôn ngữ. Scarlett trong đời thường, bề ngoài
vẫn nói năng đúng cung cách của một quý nàng miền Nam, nhưng khi nói với
chính mình nàng không giấu nổi bản chất một cô gái “phiến loạn” với cách
nghĩ rất chi là “đời thực”:
Scarlett nghĩ thầm: "Đúng là một con mọi già. Mình sẽ hả hê biết bao
nếu có thể nói thẳng với mụ những ý nghĩ của mình về mụ và bộ tịch tác oai
tác phúc của mụ".
Scarlett nghĩ thầm, vừa ghen tức vừa cảm phục Melanie "Sao con thỏ
cái nầy lại có thể nổi xung lên, dám chống đối với mụ già Merriwether?"
[92].
Ngoài ra, Margaret Mitchell cũng đi vào miêu tả đời sống nội tâm của
một nhân vật khác, nhưng ở mức hạn chế. Thảng hoặc mới thấy bà thể hiện
nội tâm của Ashley, Melanie.
“Mắt nhìn Rhett, bụng nàng (Melanie) nghĩ trước nay mình đã đánh
giá chàng đúng biết mấy trong khi bao nhiêu người khác nhìn nhận sai hoàn
toàn... Người ta bảo chàng thô bạo, báng bổ, bất nhã và thậm chí bất lương
nữa, mặc dầu bây giờ nhiều người thuộc loại tử tế nhất đã bắt đầu thừa nhận
là mình sai. Thế đấy! ngay từ đầu nàng đã biết Rhett là người tốt. Thái độ của
chàng đối với nàng bao giờ cũng hết sức hòa nhã, ân cần, cực kì kính trọng
và thông cảm sâu sắc! Lại nữa, chàng yêu Scarlett biết bao! Cái cách quanh
co vòng vèo chàng dùng để đỡ cho Scarlett một gánh nặng, mới đáng yêu làm
sao.…” [92].
“Melanie đứng dậy, bối rối. Nghĩ đến chuyện mặt đối mặt với Rhett,
lòng nàng đã nao núng. Nàng lạnh tóat người khi hình dung mình phải đấu lý
với một người phát điên vì đau khổ như Mammy miêu tả, thấy tim quặn lại khi
nghĩ đến lúc phải bước vào căn phòng sáng rực, nơi đặt thi hài con bé mà
nàng vô cùng yêu thương. Nàng có thể làm gì đây? Nàng biết nói gì với Rhett
để xoa dịu nỗi đau của chàng và thuyết phục được chàng? Nàng đứng phân
vân một lúc” [92].
Riêng Rhett thì Margaret Mitchell chỉ dùng cách miêu tả trực tiếp, hoặc
thông qua lời nhân vật khác, chứ bản thân Rhett thì không có hình thức độc
thoại nào. Đây cũng là chủ đích của Margaret Mitchell, nhằm tạo cho nhân
vật mang dáng dấp anh hùng này nét bí ẩn và quyến rũ riêng. Và nếu xét về
hiệu quả của chủ ý này thì Margaret Mitchell thành công rực rỡ, minh chứng
là dù cho có bao nhiêu khuyết điểm, Rhett vẫn là hình tượng được độc giả
toàn cầu say mê và chọn làm hình mẫu người đàn ông lý tưởng của mọi thời
đại.
2.2.4.2.Qua hình thức miêu tả thiên nhiên
Khắc họa tâm nhân vật thông qua miêu tả thiên nhiên là một nét để phát
hiện ra dấu ấn phong cách của Margaret Mitchell trong nghệ thuật xây dựng
nhân vật. Nếu hình thức độc thoại nội tâm sẽ giúp người đọc nhận diện trực
tiếp nội tâm nhân vật như được đọc chân tơ kẽ tóc những ý nghĩ thầm kín, thì
với sự kết hợp (kể + tả) này, người đọc lại được tiếp xúc khẽ khàng với những
cảm xúc của
nhân vật, làm
hoàn trọn vẹn
ấn tượng của
mình về từng
nhân vật.
Khi
Scarlett ngồi
trên xe ngựa
đi dự dã yến,
mơ màng nhìn
“ánh nắng ấm
dịu và mùa xuân Georgia trải trước mắt Scarlett với vẻ rực rỡ của nó. Dọc
đường, dâu rừng với lớp lá xanh mềm mại che phủ những con rạch đỏ ngầu
được vạch ra bởi những cơn mưa mùa đông” và nàng đinh ninh “Mình sẽ
nhớ mãi những cái đẹp của ngày hôm nay cho tới chết. Có lẽ, hôm nay là
ngày thích hợp với hôn lễ của mình”. Mình sẽ kể cho con cháu nghe mùa
xuân nầy đẹp như thế nào, đáng yêu hơn mọi mùa xuân chúng được thấy sau
nầy” [25, tr.133], qua đó độc giả cũng đã nhìn thấy nội tâm đáng yêu của cô
gái 16 tuổi Scarlett lúc bấy giờ.
Cũng lúc ấy, cha nàng, Gerald cũng như trẻ trung lại khi được chiêm
ngưỡng “Trời mùa xuân êm ả, cánh đồng của ông tuyệt đẹp, chim chóc líu lo
và ông cảm thấy mình trẻ quá, vui vẻ quá đến nổi chẳng còn nghĩ gì tới ai nữa
cả’ [25, tr.131]. Những cảm xúc hồ hởi với thiên nhiên đã “chỉ điểm” những
suy tư và cảm xúc của nhân vật với đời sống xung quanh – đó là tình yêu
nồng nhiệt dành cho đất đai, cảnh vật của quê hương những ngày yên bình.
Trong khi đó, với khung cảnh “không khí buổi sáng vẫn nặng nề, báo
hiệu một cơn nóng cháy da vào buổi trưa. Con đường trước ngõ trải dài trong
im lặng. Không chiếc xe nào đi qua…” [92], người đọc có thể đồng cảm được
nỗi sợ hãi đang lấp đầy tâm trí Scarlett trước giờ quân Yankee vào Atlanta.
2.2.4.3. Hình thức đối thoại nội tại trong nhân vật
Đây thực chất cũng là một dạng độc thoại nội tâm, nhưng đặc biệt hơn
ở chỗ nó mang tính chất đối thoại, trong đó ta nghe có nhiều giọng điệu cùng
vang lên một lúc. Ví dụ như đoạn độc thoại của Scarlett sau khi Rhett ra đi:
“Bây giờ mình chưa nghĩ đến chuyện đó vội”, nàng dự dằn nghĩ thầm;
vận dụng câu thần chú quen thuộc. “Bây giờ mà mình nghĩ đến nỗi mất
chàng, thì mình phát điên mất. Để đến mai đã”.
“Nhưng”, trái tim đau của nàng phản đối, bác bỏ câu thần chú. “Mình
không thể để chàng đi được! Phải có một cách gì chứ!”
- Bây giờ chưa phải lúc nghĩ đến chuyện đó, nàng nói to, cố đẩy nỗi
buồn khổ xuống đáy tâm thức, cố dựng một con đê chắn ngọn sóng đau đang
dâng lê. Mình sẽ… ờ, ngày mai mình sẽ về ấp Tara” [92].
Đối thoại nội tại giúp cho người đọc hiểu hơn những trở trăn suy nghĩ
của nhân vật trước những biến cố cuộc sống, từ đó hoàn thiện hơn diện mạo
tính cách của nhân vật.
2.2.4.4. Hình thức thư từ
Hình thức thư từ là một dạng khắc họa nội tâm độc đáo, vốn quen thuộc
trong nhiều tác phẩm văn xuôi tự sự. Trong “Cuốn theo chiều gió”, dù có
nhiều lần tác giả trần thuật lại việc có thư, hoặc bức điện gửi từ Charles
(ngoài chiến trường) cho Scarlett, hay từ Tara lên Atlanta, nhưng nó không có
tác dụng miêu tả nội tâm nhân vật. Duy chỉ có qua những bức thư của Asley
gửi cho Melanie là công cụ hữu hiệu để người đọc khai mở nội tâm phức tạp
của nhân vật này.
Đây là một trong những bức thư của Ashley, mà Scarlett đã đọc lén
nhưng không thể hiểu nổi tâm hồn nhạy cảm của chàng:
"Trong những đêm hè nầy anh cứ thao thức thật lâu sau khi doanh trại
đã ngủ yên. Anh nhìn lên bầu trời đầy sao, anh tự hỏi "Tại sao mà mày lại ở
đây, Ashley Wilkes? Mầy chiến đấu cho ai?" "Chắc chắn là không phải chiến
đấu cho danh dự và vinh quang. Chiến tranh là một điều nhơ nhớp trong khi
anh thì không thích bợn nhơ. Anh không phải là chiến sĩ và cũng chẳng bao
giờ mong ước tìm kiếm những danh vọng hão huyền dù là trong nòng đại bác
. Vậy mà ở trận tuyến nầy đang có anh... một kẻ mà Thượng đế đã không an
bài gì hơn là làm cho một nhà quí phái hiếu học ở vùng quê. Melanie, em có
biết tại sao không? Kèn thúc quân không làm máu anh sôi lên được, tiếng
trống trận cũng không lôi cuốn được chân anh. Và anh đang thấy rõ rằng
chúng ta đã bị phản bội, bị phản bội bởi tính kiêu căng của miền Nam cứ tin
rằng một người miền Nam có thể đánh ngã mười hai tên Yankee, cứ tin rằng
vương quốc bông vải có thể chế ngự cả thế giới. Chúng ta cũng bị phản bội
bởi những chữ những câu huênh hoang, những thành kiến, thù hận phát xuất
từ cửa miệng của những người lãnh đạo, những người mà chúng ta tôn sùng
... "Vương quốc bông vải, Chế độ nô lệ, Quyền lợi Tiểu bang, Bọn Yankee
đáng trừng trị!" [92].
2.3. Thành công đặc biệt của Margaret Mitchell trong việc xây
dựng kiểu nhân vật cá tính “lệch chuẩn” - Scarlett và Rhett
2.3.1. Scarlett
Scarlett là một sự pha trộn của cái cũ và cái mới, làm nàng khác biệt
với những người phụ nữ miền Nam khác. Bề ngoài và cách nói chuyện của
Scarlett giống như một hoa khôi miền Nam điển hình, với “làn da trắng như
hoa mộc lan” và “vòng eo 17 inch” và sự thờ ơ với những đề tài ưa thích của
đàn ông như chiến tranh. Tuy nhiên, khác với hầu hết hoa khôi miền Nam,
Scarlett đã được thừa hưởng, từ người cha dân nhập cư, “dòng máu lanh lợi,
trần tục của một người nông dân Ái nhĩ lan”[92]. Nàng là một hỗn hợp của
cái mới và cái cũ, giống như thành phố Atlanta – bối cảnh chủ yếu của tác
phẩm (một sự so sánh Margaret Mitchell đặt ra nhiều hơn một lần), và chính
là cái mới trong nàng đã khiến nàng vượt qua mặt những người phụ nữ đồng
hương lần này đến lần khác: cảm thấy rằng “Nghĩa lớn” (the Cause) không có
gì “thiêng liêng” mà chỉ là “ngốc nghếch”, rồi trở thành một nữ thương gia
thành đạt ở Atlanta thời kỳ sau chiến tranh, và ấn tượng nhất là “rút ra sự can
đảm từ tương lai” thay vì là quá khứ như những người miền Nam cùng thời
đại. “Cái gì đã qua đều thuộc về quá khứ. Những gì đã chết đều đã chết rồi.
…Không còn có thể bước lùi thì dĩ nhiên chỉ còn con đường tiến tới. Trong
vòng năm mươi năm nữa, trên toàn lãnh thổ miền Nam sẽ có vô số đàn bà
chua xót nhìn về dĩ vãng, những người đã chết, gợi lại những kỉ niệm đau
thương vô bổ với tất cả niềm cay đắng. Nhưng Scarlett thì không, nàng sẽ
không bao giờ nhìn lại quá khứ” [25, tr.638].
Chuyện nàng ít có chút nhất quán nào với những điều trên – ví dụ như
tình yêu nồng nàn và kiên định của nàng dành cho Ashley là bằng chứng của
việc nàng bị giấc mơ về một miền Nam cũ cuốn hút nhiều hơn là hiện thực về
một miền Nam mới (đại điện bởi Rhett) – càng làm tính cách của nàng trở
thành một đề tài bình luận ưa thích của những nhà phê bình.
Xét riêng về mặt tính cách, Scarlett là một một người lệch chuẩn một
quý nàng miền Nam. Nàng bất chấp những quan niệm cứng nhắc về đạo lý
mà miền Nam, với hình ảnh dịu dàng ngời ngợi của Melanie, với đại diện là
Ellen và Mammy đã luôn cố gắng rèn giũa nàng trở thành. Và dù độc giả có
phê phán đạo đức kỳ quặc của Scarlett đến mức nào thì cũng khó có người
phụ nữ nào, hay bất kì ai, không cảm thông với hoàn cảnh và khâm phục cá
tính can trường của nàng.
Đơn cử, Scarlett của Margaret Mitchell ngang nhiên có thể nói và làm
những thứ mà vô số phụ nữ dù muốn nhưng không dám làm hay nói ra.
Nhưng ảnh hưởng lịch sử đáng nói nhất là ảnh hưởng hoàn toàn của Scarlett
với nhiều thế hệ kế tiếp nhau ngưỡng mộ những kẻ bắt chước phản ánh sự nổi
loạn trong đầu óc của nàng với xã hội nghiêm khắc. Khi nhớ lại những đam
mê dành cho “Cuốn theo chiều gió” khi còn trẻ, người làm chuyên mục người
Mỹ Ann Landers nói với công luận: “Tôi lập tức nhận ra quyết tâm của
Scarlett không để cho phong tục, khuôn phép, người nào hay sự kiện nào điều
khiển giới hạn và chất lượng cuộc sống của mình” [73]. Và dù đã bảy mươi
năm có lẻ sau khi cuốn sách được xuất bản lần đầu, sự vi phạm những điều
cấm kị của Scarlett vẫn phóng khoáng triệt để và ấn tượng. Làm gì có cuốn
tiểu thuyết nổi tiếng nào, dù trước hay sau đó, dám nhấn mạnh sự thật là nhiều
phụ nữ không bẩm sinh làm mẹ, không thực sự muốn có con và không nên giả
tạo là muốn - hay phải có con- nếu họ không muốn? Thứ mà nữ nhân vật
chính của Margaret Mitchell mở ra trước mắt người đọc là khả năng độc lập,
sự lựa chọn vận mệnh và cuộc đời của mình.
Trong khi đó, cũng là Scarlett, nhưng so sánh với nhân vật của Ripley
trong phần hậu đã thay đổi một khác thường khi nhất quyết trở thành người
mẹ tốt nhất trong lịch sử nhân loại. Trong phần hậu này, ngay khi Cat - đứa
con thứ 3 của Scarlett chào đời, nàng đã yêu thương nó một cách không điều
kiện, không đòi hỏi, không nguyên do, không nghi ngờ, không trói buộc,
không kiềm giữ, không bản ngã.
Đứa trẻ của Scarlett, ‘Cat’ O’Hara “không bị ràng buộc bởi luật lệ.”
“Nó lang thang khắp rừng và đồng cỏ như một con mèo hoang đang ở nhà.”
“Tìm kiếm Cat là vô ích thôi.” “Nó có thể ở bất cứ đâu.” “Nó chỉ xuất hiện
khi có một cánh cửa đang mở.” Hạnh phúc chưa, không cần phải lo lắng cho
con bé, bởi vì nó “lúc nào cũng về nhà đúng bữa ăn”. “Scarlett không thể
tưởng tượng được làm sao con bé biết mấy giờ mà về, nhưng mà Cat không
bao giờ về trễ.” Nhưng Scarlett “quyết tâm không trói buộc con mình” mặc dù
“điều này làm những người thợ sơn khá là lo lắng khi thấy con bé đang ở trên
đầu giàn giáo của họ.” [31].
Mong muốn trở thành người mẹ tốt nhất “trong lịch sử nhân loại” bằng
cách chỉ cần “trang bị” một thái độ yêu thương, bàng quan và một đứa trẻ
biết tự lo cho nó như một con mèo là đủ? Thật ra một con mèo cũng cần sự
chăm sóc, nói chi một đứa trẻ. Thế nhưng, ngay khi là một đứa trẻ mới sinh,
Cat của Scarlett “đã có một khả năng vô tận tự mua vui cho mình”, nó không
bao giờ khóc và không bao giờ quấy. Tương tự, khi là một đứa bé 4 tuổi, nó
không bao giờ rầu rĩ, và không bao giờ than van. “Nó lúc nào cũng bận rộn
với những trò chơi nó tự tạo ra cho mình.” Con bé cũng có một ảnh hưởng
thần kỳ làm cho Scarlett hồi sinh “sự mềm mại dịu dàng của hy vọng và tuổi
trẻ và sự dịu dàng dần dần trở lại”. Và việc có một đứa trẻ tuyệt vời như thế
đã làm cho Scarlett thêm quyến rũ bội phần trong mắt đàn ông. Bá tước
Fenton đẹp trai và giàu có đến hoang đường đã cầu hôn Scarlett và cho nàng
trở thành nữ bá tước nếu như nàng sinh cho ông một người thừa kế linh động,
can đảm và độc lập như Cat. Vô tình, câu chuyện về cô Scarlett mới này đã
tạo nên những ảo tưởng tai hại và vô trách nhiệm về sự hấp dẫn đầy gợi tình,
đầy sung sướng của việc làm mẹ, làm vậy chỉ để nhét đầy túi tham thì quả
thật là một sự xuyên tạc.
So chân dung của Ripley về một Cat hoàn hảo với chân dung của
Margaret Mitchell về đứa con trai của Scarlett, Wade Hampton, đang đói, sợ
hãi và rên rỉ, rồi cả đứa con gái rất-người của nàng, Ella. “Đứa bé của
Scarlett là một đứa con gái, một con bé nhỏ xíu đầu hói, xấu xí như một con
khỉ trụi lông”, đứa con mà mỗi khi Scarlett đọc sách cho nó, luôn cắt ngang
với “những câu hỏi chẳng liên quan gì đến truyện và quên mất nó đã hỏi cái
gì trước khi Scarlett nói thành tiếng câu trả lời” [92]. Và hãy so sánh số phần
trăm nhỏ xíu của những người đàn ông tìm đến những bà mẹ đơn chiếc để
cưới và bảo vệ với con số khổng lồ những kẻ bỏ rời những bà mẹ trẻ với con
của họ trong đời sống và văn chương trước tới nay, để thấy sự lãng mạn thái
quá của Ripley. Những biên tập viên tờ New York Times đã thể hiện lo lắng
thật sự về sự khắc họa việc làm mẹ như một liều thuốc thần kỳ đầy lãng mạn
và hấp dẫn trong phần hậu này. Một biên tập viên giải thích, “bởi vì khó mà
giữ được đam mê sau thời kỳ sinh con, nên văn chương đã tăng sức mạnh cho
những mộng tưởng rằng điều đó là khả dĩ” [73].
Cuốn sách của Ripley, hậu “Cuốn theo chiều gió” có ý nghĩa tương
đương một con la được bán giữa những con ngựa mà chẳng gạt ai được lâu.
Mục đích tích cực duy nhất của nó là đã làm nổi bật lên sự can đảm và chân
thật của tác phẩm gốc. Và dĩ nhiên, kinh doanh trên sự nổi tiếng toàn cầu của
“Cuốn theo chiều gió” (dù là ai viết hậu gì gì nữa thì cũng sẽ được bán chạy
tương tự như vậy), “Scarlett” đã có được một doanh thu kỷ lục, 2 triệu bản in
bán hết trong lần xuất bản đầu tiên. Và những “quả bom tấn” đưa cho công
chúng bất cứ gì họ muốn có vẻ sẽ thúc giới truyền thông ăn theo “thuốc”
chúng ta với những liều ngày càng tăng của những ảo mộng về việc làm mẹ.
Như Margaret Mitchell đã nhắc chúng ta, cái mà người ta nghĩ người ta muốn
và cái mà người ta thật sự muốn là hai thứ khác nhau. Người ta có xu hướng
tin vào tiểu thuyết thời thượng, không chỉ vì người ta muốn nó thành hiện
thực, mà còn bởi vì tin như thế là thời thượng. Đó là lý do vì sao “Scarlett”
của Ripley sau một thời gian tạo “sốt” thì cũng phải trao trả quyền lực thật sự
về một tác phẩm xứng đáng nằm trong tâm trí độc giả, về một tác phẩm thật
nhất, người nhất, và cũng rung động lòng người nhất – “Cuốn theo chiều gió”.
2.3.2. Rhett
Quá trình phát triển tính cách của nhân vật Rhett được tác giả xây dựng
một cách có logic tạo sự hấp dẫn cho người đọc. Nó không đơn điệu, dễ đoán
mà lắm lúc quanh co khúc khuỷa với những bước ngoặt bất ngờ.
Đối với miền Nam, Rhett là người con trai của gia đình Charleston
danh tiếng. Trong gần suốt thời gian chiến tranh anh là một kẻ trốn chạy khỏi
vòng chiến, vận chuyển nhu yếu phẩm cho những vùng chiến tranh ác liệt.
Sau khi Atlanta bại trận, anh gia nhập quân Ly khai và phục binh cho đến khi
cuộc chiến kết thúc. Đối với các nhân vật trong truyện, anh là một người hâm
mộ tận tuỵ của Melanie Wilkess và luôn luôn giúp đỡ nàng; anh cũng là một
người bạn của đàn ông miền Nam khi mạo hiểm bảo về họ lúc đảng Ku Klux
Klan bị phát hiện bởi chính quyền miền Bắc, và dĩ nhiên, anh đã yêu Scarlett
suốt cuốn tiểu thuyết, và cưới nàng trong nửa sau của truyện. Sự liên hệ của
Rhett đã liên tục bị lời nói và hành động của anh làm suy yếu đi. Khi Scarlett
biết về gia đình danh giá của Rhett, nàng cũng biết được rằng “họ thậm chí
không thèm nói chuyện với anh” bởi vì “anh đã bị West Point đuổi học” [92]
và sau đó đã từ bỏ danh dự miền Nam khi từ chối cưới cô gái anh đã ở với
suốt đêm. Bản thân anh cũng thừa nhận với Scarlett rằng cuộc vây hãm “là cơ
hội làm ăn” mà khi anh không còn “làm ra tiền từ nó” nữa thì anh sẽ từ bỏ, và
anh đã vạch sẵn kế hoạch để làm ra một gia tài từ cái “đống tàn dư” của cái
nền văn minh miền Nam trước nội chiến. Và ngay cả trong lời tuyên bố sẽ gia
nhập quân đội Ly khai cũng đầy rẻ rúng dành cho cả chính nghĩa và vai trò
của anh trong đó: “tôi cũng không hiểu và tự tha thứ cho sự ngu ngốc của
chính tôi. Tôi đâm chán con người của tôi khi phát hiện ra mình cũng còn tính
anh hùng rơm. Nhưng miền Nam đẹp đẽ của chúng ta đang cần thêm lính…”
[25, tr.582].
Tất cả sự rẻ rúng đó, dĩ nhiên, cũng không thể nào che dấu được sự thật
là anh đã gia nhập quân đội, mạo hiểm tính mạng cho “Nghĩa lớn” mà từ
trước đến giờ anh đã nhất quyết khinh miệt. Rõ ràng, đã có một sự thay đổi
trong tư tưởng của anh, và những sự kiện của nửa sau cuốn tiểu thuyết sẽ tiếp
tục sự phát triển ấy.
Rhett Butler lần đầu xuất hiện như một kẻ tính toán, lạnh lùng và độc
miệng chỉ trích. Anh từ chối ngủ quên trong sự hào hứng và tự tin về cuộc
chiến sắp tới như những chàng trai khác trong buổi dã yến. Thật ra, anh cố hết
sức để làm sự hứng khởi của họ xẹp xuống khi bình thản nhận xét rằng miền
Nam “không có nhà máy, xưởng đúc, xưởng đóng tàu, hay mỏ sắt và mỏ
than”, rằng nó chỉ có “bông vải, nô lệ và tự cao tự đại”, và rằng miền Bắc sẽ
“quét sạch hết họ trong một tháng” [92]. Thực tế là, anh sẽ vui mừng hưởng
lợi từ sự thảm bại của “nghĩa lớn”, như sau này anh hớn hở thừa nhận với
Scarlett trong bữa tiệc ở Atlanta.
Nếu đó là tất cả suy nghĩ của Rhett về miền Nam, thì anh ta rõ ràng là
một kẻ vụ lợi, một kẻ không có lý tưởng nào lớn lao. Nhưng thật ra, anh cũng
từng triết lý một sự khác biệt về quan điểm với lối sống miền Nam cũ. Trong
lúc giải thích cho Scarlett tại sao anh bị gia đình Charleston của mình tước
quyền thừa kế, anh đơn giản nói rằng “anh không nghe lời Charleston và
cũng không thể”. Lý do không phải chỉ là bất đồng trong gia đình, mà là,
trong mắt Rhett lúc đó thì: “Cách sống của người miền Nam thì cổ như là cái
chế độ phong kiến thời Trung cổ vậy. Nó tồn tại được tới giờ đã là kỳ tích rồi.
Nó phải biến đi, và nó đang biến đi đấy” [92]. Sự ghét bỏ đó tưởng chừng là
được nghĩ kỹ, có lý và vĩnh viễn.
Tuy nhiên, Rhett không giữ mãi cái thái độ đó với miền Nam, mà trong
những lúc anh chọn việc ủng hộ miền Nam, và với những động lực đằng sau
sự lựa chọn đó, sự phát triển trong tính cách anh đã lộ ra. Lần đầu tiên, và lần
bất ngờ nhất là khi anh gia nhập quân đội Ly khai sau khi Atlanta thất trận.
Như đã nhắc qua ở trên, bản thân Rhett không có một động lực đặc biệt nào
cho hành động đó, đổ thừa lên hoặc là “sự uỷ mị lẩn lút trong tất cả những…
người miền Nam”, sự hổ thẹn, hoặc là “sự hào hiệp của Đông-ki-sốt” [92].
Bất kể là điều gì anh đang cảm thấy, nguyên nhân của nó đã tương đối rõ
ràng: những khung cảnh dọc đường mà anh và Scarlett đã chứng kiến khi hai
người đi qua đám hoang tàn của Atlanta. Rhett có thể muốn vụ lợi từ sự huỷ
diệt của miền Nam, nhưng anh đương nhiên là không thích thú gì khi phải tận
mắt chứng kiến sự huỷ diệt đó.
Mặc dù sự lựa chọn của Rhett khi gia nhập quân đội đã thể hiện một sự
dũng cảm nhất định, về cả đạo đức và thể chất, đang lẩn lút đằng sau lớp vỏ
bọc vụ lợi, chuyện đó không hẳn là đã chứng tỏ được một sự thay đổi sâu sắc
trong tính cách của anh. Điều này đặc biệt đúng khi sau chiến tranh, anh đã
không những giữ được một gia tài anh đã bòn rút được từ nó, mà còn khuyếch
trương cái gia sản đó bằng cách làm quen và hợp tác với những tên Yankee và
bọn đầu cơ chính trị ồ ạt kéo vào miền Nam thời kỳ Tái thiết. Nhưng khi
Scarlett gặp lại anh lần đầu sau những năm chiến tranh, anh đang ở trong nhà
tù quân đội Yankee, chờ án tử vì đã giết một “người da đen dám lăng mạ một
phụ nữ da trắng”. Một hành động như thế không giống chút nào với cái tính
tư lợi của Rhett, nhất là khi anh đang làm thân với những kẻ hiện giờ đang
giam giữ anh. Nhưng anh đã dễ dàng thừa nhận hình phạt, nói rằng: “Tôi đúng
là đã giết thằng da đen đó. Hắn dám lăng mạ một phụ nữ, và một quý ông
miền Nam thì có thể làm gì khác?” [92].
Sự chuyển biến bất thường này, khi đó, có nguyên do rõ ràng hơn là sự
gia nhập quân đội của Rhett. Nhằm giữ một kẻ da đen đụng chạm một phụ nữ
da trắng như một kẻ ngang hàng, Rhett đã sẵn sàng rũ bỏ hết mọi gia sản và vị
trí anh đã dày công kiếm được. Ta cũng có thể nhận xét tương tự với việc
Rhett giúp đỡ những người đảng Ku Klux Klan. Mặc dù mục đích trực tiếp
của Rhett trong việc tạo ra một bằng chứng ngoại phạm giả cho những người
đàn ông đó là nhằm bảo vệ Ashley Wilkes khỏi bị treo cổ - và nhờ vậy, bảo vệ
Melanie, người Rhett luôn luôn ngưỡng mộ - thật khó mà hiểu vì sao anh phải
lao tâm như thế, và mạo hiểm như thế chỉ để cứu một người đàn ông anh luôn
xem thường. Nhưng nếu chúng ta nhớ rằng cuộc hành quyết của đảng Klan là
do một gã da đen và một tên da trắng
thấp hèn định cưỡng bức Scarlett, sự
ủng hộ của Rhett dành cho đảng
Klan trở thành hợp lý, phù hợp với
hành động trên của anh.
Anh đã nhận ra rằng điều mà
anh thực sự muốn là “cuộc sống yên
bình đường hoàng mà những người
dịu dàng đã sống trong những ngày
đẹp đẽ ôn hoà đã qua” [92]. Anh
biết rõ rằng những ngày cũ đã ra đi,
và anh có thể cũng đã biết, trong
trong góc nào của tiềm thức rằng, chúng tuy lỗi thời thật, nhưng chúng đã tốt
hơn nhiều cái cuộc sống của công cuộc Tái thiết này. Và vì thế, anh đi “săn
tìm những thị trấn cổ xưa và những đất nước cổ xưa, nơi mà những ngày cũ
vẫn còn nương náu lại.
Rhett Butler đã phát triển từ một kẻ hay chỉ trích, đầy cay độc và chỉ
quan tâm đến bản thân trở thành một quý ông miền Nam hoài cổ là do chính
sự phát triển ý thức về những khả năng thay đổi của miền Nam trong công
cuộc Tái thiết.
Như đã nói, thành công nhất của Margaret Mitchell về bút pháp tiểu
thuyết chính là trong xây dựng cốt truyện và nhân vật. Xét riêng về nhân vật,
thì cả 4 nhận vật chính (cùng với Ashley và Melenie) đều để lại ấn tượng sâu
đậm trong lòng người đọc, nhưng về mức độ “đời sống hóa” thì phải nhấn
mạnh đến cặp đôi Scarlett và Rhett. Họ đặc biệt, cuốn hút, hấp dẫn, không
phải bởi họ là những con người lí tưởng lộng lẫy bước ra từ một thời đại huy
hoàng, mà là những con người bình thường và lệch chuẩn, nhưng dám nghĩ
dám làm, dám đương đầu vượt qua thử thách và trụ vững trong cơn gió bụi
của thời cuộc. Ngày nay, những chàng trai cô gái tìm thấy trong họ những
hình mẫu cá tính mơ ước, tìm thấy sự an ủi trong những biểu hiện tâm lí tình
cảm có lúc tàn nhẫn, vô tâm nhưng cũng có lúc đầy lòng nhân và quả cảm. Vì
đơn giản, con người hoàn hảo cổ tích chỉ là kết quả của mộng tưởng, và
không ai trên cõi nhân gian hiện đại lại muốn trở thành như vậy. Chẳng cần
đến những đột phá bất ngờ về nghệ thuật, Margaret Mitchell đã “hạ gục” độc
giả bằng chính những nhân vật sắc nét không lẫn vào đâu được của mình.
Chương 3: NGHỆ THUẬT TRẦN THUẬT
Khám phá nghệ thuật một tác phẩm tự sự không thể bỏ qua yếu tố trần
thuật đã được thực hiện như thế nào. “Sự trần thuật trong nghĩa trực tiếp,
chặt chẽ là việc chỉ ra bằng lời những gì đã xảy ra” [29, tr.64]. Trần thuật có
ý nghĩa quan trọng với thể loại tiểu thuyết, vì nó là cầu nối để tạo nên mối
quan hệ khắng khít giữa tác phẩm với với người đọc, đồng thời thể hiện
phong cách và tài năng của người cầm bút. Nói cách khác, cái hay của một
câu chuyện không phải là nó như thế nào, mà nó được kể ra sao.
Khi bàn về nghệ thuật trần thuật, trước tiên cần đề cập đến điểm nhìn
trần thuật. Nghĩa là khi đó người trần thuật đứng gần hay xa, trong cuộc hay
ngoài cuộc, cách biệt hay hòa hợp với đối tượng trần thuật. Sự phân biệt giữa
hình tượng tác giả và người trần thuật có mối liên hệ chặt chẽ với những kiểu
trần thuật khác nhau. Về cơ bản, có thể phân biệt hai kiểu trần thuật: trần
thuật khách quan ngôi thứ 3 vô nhân xưng và trần thuật chủ quan ngôi thứ 1
xưng “tôi”. Kiểu đầu tiên, người trần thuật gần như đồng nhất với hình tượng
tác giả, mang tiếng nói, quan điểm của tác giả. Kiểu này người trần thuật chỉ
đóng vai trò trung gian chứng kiến sự việc, hạn chế tối đa việc bộc lộ cảm xúc
để đảm bảo tính khách quan cho câu chuyện. Kiểu thứ 2, người trần thuật
cũng chính là nhân vật xưng “tôi”, điểm nhìn của người trần thuật và nhân vật
trùng nhau, người đọc khó phân biệt rõ ràng nhân vật nói hay người trần thuật
nói. Kiểu này, người trần thuật đã hiện diện với tư cách nhân vật tham gia
tương tác với các nhân vật còn lại, nên việc bộc lộ cảm xúc cũng mang tính
chủ quan hơn.
“Cuốn theo chiều gió” sử dụng lối trần thuật khách quan ngôi thứ 3 với
người trần thuật vô nhân xưng. Điểm đặc biệt là người kể chuyện tuy không
hiện diện nhưng không hoàn toàn lạnh nhạt, dửng dưng, “biết tuốt”, mà dào
dạt tình cảm ẩn đằng sau ngôn ngữ tái hiện, miêu tả, với một giọng điệu trong
sáng nhưng tràn trề tình cảm. Margaret Mitchell đã thể hiện sự mới mẻ và đột
phá ở kiểu trần thuật biến tấu, kết hợp dưới dạng trần thuật khách quan nửa
trực tiếp có nhiều bình luận và trữ tình ngoại đề, tạo nên một lối kể chuyện
giàu cảm xúc và chân thực.
Nằm trong xu hướng chung của tiểu thuyết hiện đại, điểm nhìn trần
thuật cũng ngày càng trở nên đa dạng. Đơn nhất điểm nhìn của người trần
thuật đã không còn là xu thế, mà việc di chuyển điểm nhìn sang nhân vật hoặc
tạo nhiều điểm nhìn trong một tác phẩm đã trở thành xu hướng sáng tác của
các nhà tiểu thuyết hiện đại. Trong “Cuốn theo chiều gió”, điểm nhìn trần
thuật thuộc về người kể chuyện vô nhân xưng và chuyển dịch sang nhân vật
chính Scarlett, thỉnh thoảng đặt vào một nhân vật còn lại (Ashley, Melanie,
Charles…). Cách đa dạng điểm nhìn này tạo cho người đọc nhiều góc độ khác
nhau trong quan sát và phản ánh hiện thực. Dưới đây sẽ đi vào những hình
thức trần thuật cơ bản mà Margaret Mitchell đã thể hiện trong tác phẩm.
3.1. Trần thuật khách quan vô nhân xưng
Đây là hình thức trần thuật chủ đạo trong “Cuốn theo chiều gió”. Suốt
tác phẩm, Margaret Mitchell kể với người đọc câu chuyện chiến tranh và tình
yêu với tâm thế của một người trần thuật biết rõ mọi sự kiện, biến cố của nhân
vật. Ở đây, người kể không thuộc vào thế giới truyện mà chỉ quan sát, kể lại,
kiêm vai trò dẫn dắt, điều khiển, tổ chức diễn biến hành động cho nhân vật.
Do không tham gia trực tiếp vào biến cố truyện nên điểm nhìn của người kể
hết sức linh hoạt, không bị hạn chế bởi thời gian, không gian. Người kể còn
có thể dễ dàng di chuyển điểm nhìn từ nhân vật này sang nhân vật khác.
Khoảng cách giữa người kể và nhân vật luôn được rút ngắn tối đa.
Trần thuật khách quan giúp Margaret Mitchell có thể tái hiện lại quang
cảnh thiên nhiên xinh tươi trù phú của vùng Georgia, nam Hoa Kì: “Đó là
một vùng đất đỏ hoang sơ, đỏ như màu máu, sau các cơn mưa phai như gạch
nung vào mùa nắng, và đó cũng là vùng sản xuất loại bông vải tốt nhất thế
giới. Đó là một miền gồm toàn những ngôi nhà trắng xinh xinh, những cánh
đồng lặng lẽ và những dòng nước lờ đờ, nhưng đó cũng là một miền có lắm
sự tương phản giữa ánh nắng chói chang và bóng mát dày đặc” [92].
Hay làm nổi bật vẻ đẹp của một thành phố trẻ và năng động như
Atlanta: “Thành phố nhỏ không còn nữa và bộ mặt của đô thị tiến bộ nhanh
chóng này đã trở nên rộn rịp, hoạt động không ngừng nghỉ. Cảnh tượng náo
nhiệt đó đã làm cho Scarlett, vốn quen thuộc với cảnh nhàn rỗi và yên tĩnh,
nhưng nàng vẫn yêu thích nó dù muốn ngừng thở. Một không khí sôi động
bao trùm thành phố làm cho nàng cảm thấy chới với dường như nhịp tim gấp
rút của thành phố đang cùng một nhịp đập với tim nàng” [92].
Nhân đó, Margaret có thể bàn luận thoải mái về thói quen, tính cách,
lối sống của con người miền Nam tại nơi này: “Cuộc sống ở hạt Clayton,
miền Bắc Georgia hãy còn mới mẻ và có phần sống sượng so với trình độ ở
các hạt Augusta, Savannah và Charleston. Người miền Nam kỳ cựu và
nghiêm trang nhất thường nhìn dân sống ở cao nguyên Georgia với con mắt
khinh thường, nhưng ở đây tại miền Bắc Georgia, vấn đề thiếu sót những
điểm cầu kỳ trong nền giáo dục cổ điển chẳng có gì đáng cho là xấu hổ, miễn
là người đàn ông có đủ khả năng để thực hiện những việc thích nghi. Và
trồng bông vải, cuỡi ngựa hay bắn giỏi, khiêu vũ nhẹ nhàng, biết hầu chuyện
nữ giới một cách lịch thiệp và biết uống ruợu như một khách hào hoa là tất cả
những gì đáng kể” [92].
Bằng lối trần thuật khách quan vô nhân xưng, Margaret Mitchell dễ
dàng “chen” ngang quá trình trần thuật đang ở thời gian hiện tại bằng một
câu chuyện khác trong quá khứ, để làm rõ về lai lịch, xuất xứ của nhân vật
được giới thiệu, tạo nên kiểu kết cấu truyện trong truyện độc đáo. Như những
câu chuyện về Ellen, Gerald, về Rhett… Nhân mạch tâm lí của Scarlett về sự
khác biệt quá lớn về tính cách của 2 đấng sinh thành, người kể chuyện đã
“bắt” sang câu chuyện cuộc đời của Gerald và Ellen với những trang đời quá
khứ còn chưa xa: “Nhưng Scarlett đã lầm, vì rằng nhiều năm về trước, Ellen
Robillard của Savannah cũng cười ngớ ngẩn như bất cứ một cô gái nào ở tuổi
15 trong thành phố duyên hải nên thơ đó, cũng thức trắng đêm với bạn bè,
trao đổi tâm tình, tiết lộ tất cả các bí ẩn của đời mình - chỉ trừ một việc. Đó là
năm mà Gerald O Hara, lớn hơn Ellen 25 tuổi bước vào cuộc đời bà - và đó
cũng là năm mà người anh họ trẻ trung, mắt đen huyền, Philippe Robillard,
bước ra khỏi đời bà. Khi Philippe với đôi mắt long lên sòng sọc, và với điệu
bộ hung hãn, vĩnh viễn rời bỏ Savannah, người con trai đó cũng mang theo
luôn ngọn lửa lòng của Ellen, để cho anh chàng Ái Nhĩ Lan chân vòng kiềng
kia kết hôn với một cái vỏ sò trống rỗng nhưng xinh xắn” [92].
Giữ vai trò quyền năng trong trần thuật, dù cho sự tưởng tượng của
người đọc có hồi hộp và âu lo đến đâu, người kể chuyện vẫn giữ được một
phong thái nhịp nhàng, thậm chí hài hước khi thuật lại những giờ phút gay
go, dầu sôi lửa bỏng của chiến tranh. Một đoạn miêu tả chiến tranh trong tác
phẩm: “…Hôm sau, dưới một trận mưa nóng, trong bầu không khí ngột ngạt,
đội quân bại trận tiến vào Atlanta. Quân lính bị kiệt sức vì đói, mệt sau sáu
mươi ngày đêm chiến đấu và rút lui. Những con ngựa gầy trơ xương trông
như những bù nhìn. Những khẩu đại bác và những xe kéo pháo được buộc
vào nhau bằng bất cứ thứ gì, những mẩu dây thừng hoặc những sợi dây da.
Nhưng đấy không phải là một đội ngũ mất kỷ luật, bại trận hoàn toàn. Họ
mặc những bộ quần áo rách một cách ngang tàng. Những mảnh vải đỏ của cờ
hiệu giương ra dưới trời mưa, mọi người đi trong hàng ngũ có trật tự. Ông
già Joe đã dạy họ biết cách rút. Ông già Joe đã làm cho cuộc rút quân thành
một kiệt tác và chiến lược. Với những bước nhịp nhàng, các chiến sĩ râu tóc
bù xù, quần áo rách rưới, đi xuống phố Tội Lỗi theo âm điệu ?Maryland!
Maryland của tôi? và tất cả mọi người đều đổ ra ngoài cửa để chiêm ngưỡng
họ. Thắng hay bại, những người lính đó vẫn là người của họ” [92].
Đặc biệt, lối trần thuật khách quan giúp cho Margaret Mitchell có thể
vận dụng vốn kiến thức báo chí phong phú của mình trong lĩnh vực lịch sử,
địa lý. “Cuốn theo chiều gió” tái hiện lại lịch sử Hoa Kì những năm nội
chiến, tức 1861-1865, trong khi thời điểm Margaret bắt tay viết cuốn sách là
những năm 1926 – 1936, điều này đòi hỏi bà phải có một quá trình khảo cứu
tài liệu một cách nghiêm túc, công phu và có cơ sở lịch sử hẳn hoi. Những
trang viết của bà với lối trần thuật mạch lạc, chính xác mang văn phong báo
chí đã cho thấy điều này.
Bà vận dụng lối thuật chuyện khách quan khi miêu tả về xuất xứ ban
đầu của thành phố Atlanta: “Ngày Gerald lên miền Bắc Georgia, chẳng có
một Atlanta nào, ngay cả cái bề ngoài cho ra vẻ một ngôi làng cũng không và
đất đai hoang dại. Nhưng năm sau, 1836, chính phủ cho phép thành lập
mộtđường xe lửa theo hướng Tây Bắc xuyên qua lãnh thổ của thổ dân da đỏ
Cherokee vừa nhượng lại. Thiết lộ dự định chạy tới Tennessee và miền Tây
thật là rõ ràng và xác định, nhưng khởi điểm đặt tại Georgia vẫn còn lờ mờ,
cho đến một năm sau, một viên kỹ sư cắm một cây tiêu trong đất sét đỏ đánh
dấu phần cuối cùng của con đường nơi miền Nam. Và Atlanta chào đời với
cái tên Terminus, bắt đầu mở mang từ đó” [92].
Hơn thế nữa, lối trần thuật này còn thể hiện ở những thông tin về nhân
vật lịch sử, những địa danh nổi tiếng của nước Mỹ trong thời nội chiến, như
đoạn văn sau:
“…Sherman không đợi cho Hood có thì giờ để chuẩn bị tấn công. Một
ngày sau khi thay đổi cách chỉ huy, tướng Yankees lao vào thành phố nhỏ
Decatur cách Atlanta sáu dặm, chiếm nó và cắt đôi đường sắt, con đường nối
Atlanta với Auguusta, với Charleston, với Wilmington, với Virginie. Sherman
đã giáng một đòn nặng vào Liên bang. Ðã đến lúc phải hành động. Atlanta
yêu cầu người ta làm một vấn đề gì đó. Thế rồi một buổi trưa ngột ngạt tháng
Bảy, nguyện vọng của Atlanta được toại nguyện. Tướng Hood lôi người ra
khỏi hầm hào, ném họ vào các tuyến xanh, chống lại binh lính của Sherman
đông hơn gấp hai lần. Ông lao vào quân Yankees ở phía bờ sông Pecher”
[92].
Có thể nói, lối trần thuật khách quan vô nhân xưng, dù không mới,
nhưng đã có được sức hấp dẫn đặc biệt nhờ vào sự uyển chuyển khéo léo
trong cách vận dụng kiến thức trên nhiều lĩnh vực cùng giọng điệu hài hước
và lãng mạn của Margaret Mitchell.
3.2. Trần thuật nửa trực tiếp
Lời nửa trực tiếp là “lời người trần thuật nhưng lại thấm nhuần từ
vựng, ngữ nghĩa và cấu trúc ngữ pháp của lời nói nhân vật, thấm nhuần ngữ
điệu tình cảm và suy nghĩ của nhân vật” [2, tr.76].
Sử dụng lời nửa trực tiếp là đặc trưng của nghệ thuật trần thuật trong
“Cuốn theo chiều gió”. Cũng là kiểu trần thuật khách quan hóa, nhưng lối trần
thuật này lại không giấu nổi những cảm xúc tình cảm dạt dào đầy chủ quan
của người kể. Khi đó, người kể một mặt cố tình tách mình ra khỏi diễn biến
câu chuyện, nhưng mặt khác lại hòa mình với nhân vật để khám phá nội tâm
của nhân vật, thậm chí có khi người kể tự rút lui để nhân vật tự tìm đến với
độc giả. Điểm nhìn người kể và nhân vật gần như đã hòa làm một. Lời kể khi
đó được vận dụng linh hoạt khi là lời nửa trực tiếp của tác giả phát biểu thay
tâm trạng, cảm xúc suy nghĩ của nhân vật, khi thì lời của chính nhân vật.
Đây là một đoạn trong tác phẩm, đang lời trần thuật của người kể, thì
có những câu người đọc khó lòng phân biệt đâu là lời của người kể, đâu là lời
của Scarlett: “Nàng sẽ là một phụ nữ quý tộc đúng theo cung cách của miền
Nam như mẹ nàng, lúc đó người nào cũng yêu mến nàng như yêu mến Ellen
và sẽ ca tụng lòng vị tha của nàng rồi gọi nàng là “phu nhân đại lượng". Một
ngày kia! Nhưng bây giờ thì không, mặc dầu ai muốn gièm pha thế nào
cũng được. Bây giờ không phải lúc để làm ra vẻ một mệnh phụ phu nhân.
Lão Peter đã nói đúng. Sau khi nghe chuyện, nàng Pitty bàng hoàng, ngã
bệnh và đêm đó chứng đau lưng của Peter trở nặng khiến lão không thể đánh
xe được nữa. Scarlett đành phải tự đánh xe, làm tay nàng bắt đầu chai trở
lại” [92].
Thường ở lời nửa trực tiếp, việc chuyển ngôi từ người kể chuyện sang
lời nhân vật là một hiện tượng dễ thấy. Khi đó, vẫn là lời người kể, nhưng
ngữ điệu lại của nhân vật.
“Nằm dài trên giường, đắm mình trong ánh trăng, Scarlett hình dung
suốt cảnh ấy. Nàng tưởng tượng tới sự ngạc nhiên và hạnh phúc hiện rõ trên
mặt Ashley khi nàng xác định là nàng thật lòng yêu chàng và nàng sẽ được
nghe những lời chàng phải nói để cầu hôn. Tự nhiên là nàng sẽ trả lời rằng
nàng không thể nghĩ tới chuyện kết hôn với một người đàn ông đã đính ước
với một cô gái khác, nhưng chàng sẽ cố van nài và nàng sẽ làm như bị thuyết
phục. Kế đó, cả hai cùng quyết định trốn đi Jonesboro ngay xế trưa hôm ấy
và... Ủa ! Trong đêm mai vào giờ nầy nàng có thể đã là bà Ashley Wilkes!
Scarlett ngồi bật dậy trong vòng tay ôm gối và trong lúc lâu tràn ngập hạnh
phúc, nàng thấy mình đã là bà Ashley Wilkes - vợ của Ashley! Nhưng một
cảm giác lạnh buốt bỗng xua tới. Nếu mọi việc không tiến hành theo một
chiều thuận lợi? Nếu Ashley không khẩn cầu nàng trốn đi với chàng? Nàng
xua đuổi một cách quả quyết tư tưởng đó ra khỏi óc” [92].
Kiểu trần thuật nửa trực tiếp có thể biểu hiện dưới dạng độc thoại nội
tâm, đằng sau những từ ngữ chỉ trạng thái tình cảm của nhân vật như: nghĩ, tự
nhủ, khiến, cảm thấy, cho rằng, biết…
“Nhìn cha đứng trong bóng tối cuối ngày, tự nhiên không hiểu sao
Scarlett bỗng cảm thấy ấm áp trước sự hiện diện của người. Có một cái gì
rắn rỏi và bình dị từ người ông toát ra khiến nàng được an ủi.”[25, tr.50].
“Nàng đã không hiểu hai người nàng yêu, nên đã mất cả hai. Giờ đây,
sau bao lâu dò dẫm, nàng thấy ra rằng nàng hiểu rõ Ashley, nàng ắt chẳng
bao giờ yêu chàng, và nếu nàng hiểu được Rhett, nàng ắt chẳng bao giờ mất
chàng. Nàng buồn bã tự hỏi: Có bao giờ mình thật sự hiểu ai trên đời này?”
[92].
“Quai hàm nàng run lên trước khi nàng kịp cắn chặt răng lại. Đi xa?
Không, gì cũng được, trừ cái đó! Thiếu chàng, làm sao nàng có thể tiếp tục
sống? Tất cả đã rời bỏ nàng, tất cả những người thân thiết trừ Rhett. Không
thể để chàng đi nốt. Nhưng làm thế nào nàng có thể ngăn chàng lại? Nàng
thật bất lực trước đầu óc lạnh lùng và những lời hờ hững của chàng” [92].
Có khi dạng độc thoại nội tâm cũng có thể hòa quyện với lời văn của
người trần thuật, mô tả tâm trạng nhân vật bằng lời nửa trực tiếp mà không có
ranh giới tách bạch về mặt hình thức. Đoạn văn sau đây là một ví dụ: “Dù hắn
hay chọc giận, nàng vẫn thấp thỏm mong hắn đến thăm. Người hắn như tỏa
ra một thứ gì khích động mà nàng không phân tách được, một cái gì khác xa
những người đàn ông mà nàng quen biết. Có cái gì ngây ngất nơi thân hình
lực lưỡng của hắn nên mỗi lần hắn bước vào một gian phòng người ta có cảm
tưởng như vừa chạm mạnh vào một khối thô cứng nào đó. Có cái gì ngạo mạn
và châm biếm trong ánh mắt đen thẳm của hắn làm khơi dậy ở Scarlett lòng
thèm muốn được chế ngự hắn. Nàng bối rối thầm nghĩ: "Làm như mình yêu
hắn!" [92].
Dùng lời nửa trực tiếp, Margaret đã miêu tả rất thành công tâm trạng
rối bời của Scarlett khi hay tin Ashley sắp lấy Melanie.
“Ashley sắp cưới Melanie Hamilton! Ô, đó không thể là sự thật! Hai gã
Tarleton đã lầm. Họ chỉ đùa nghịch theo bản tính của họ thôi. Ashley không
thể, không có thể yêu được Melanie. Không một ai có thể yêu được cô gái loắt
choắt và nhát nhúa đó..
…Thật ra, chàng chưa bao giờ nói yêu nàng và đôi mắt màu lam đó
cũng chưa bao giờ chiếu ra những tia nóng rực mà Scarlett từng bắt gặp ở
những đàn ông khác. Vậy mà ... vậy mà ... nàng biết chàng đã yêu nàng. Nàng
không thể lầm lẫn được. Linh cảm mạnh hơn lý trí và sự hiểu biết nhờ vào
kinh nghiệm cho nàng hay là chàng đã yêu nàng. Lắm lần nàng đã bắt gặp
ánh mắt chàng không thờ thẫn và xa vắng nữa, khi chàng nhìn nàng nửa khao
khát nửa buồn rầu, khiến nàng không hiểu ra sao cả. Nàng đã biết chàng yêu
mình. Tại sao chàng không chịu nói ra? Đó là điều nàng không hiểu nổi.
Nhưng cũng còn quá nhiều chuyện liên quan tới chàng mà nàng không hiểu
nổi” [92].
Về độc thoại nội tâm, chúng tôi đã phân tích ở trên, trong chương II,
khi đề cập đến nghệ thuật xây dựng nhân vật, nên sẽ không đi sâu phân tích ở
đây. Việc nhấn mạnh vào lời nửa trực tiếp dưới dạng độc thoại nội tâm trong
nhân vật cho thấy sự tài tình trong nghệ thuật trần thuật đem lại sự thành công
cho nghệ thuật xây dựng cốt truyện và nhân vật, như một thể thống nhất của
nghệ thuật tiểu thuyết Margaret Mitchell.
Lời nửa trực tiếp đem lại tính khách quan cho câu chuyện được trần
thuật, tránh lối kể “quyền năng”, biết hết của tác giả. Trong trường hợp này,
Margaret để nhân vật tự phát ngôn, tự dằn xé, trăn trở tâm tư trong những tình
huống khác nhau, chính qua đó người đọc cảm thông và đồng cảm với những
gì nhân vật trải qua.
3.3. Trần thuật bộc lộ tình cảm bằng trữ tình ngoại đề
Đây là hình thức trần thuật mà người kể chuyện không hề “lộ diện”
nhưng độc giả vẫn nhận thấy tư tưởng tình cảm tiếng nói của tác giả bộc lộ rõ,
thông qua những lời bình luận và trữ tình ngoại đề. “Trữ tình ngoại đề là một
trong những yếu tố ngoài cốt truyện, một bộ phận của ngôn ngữ người kể
chuyện trong các tác phẩm thuộc loại hình tự sự, trong đó tác giả hoặc người
kể chuyện trực tiếp bộc lộ những tư tưởngm tình cảm quan niệm của mình đối
với cuộc sống và nhân vật được trình bày qua cốt truyện” [14, tr.256].
Trữ tình ngoại đề là yếu tố quen thuộc trong truyện ngắn và tiểu thuyết
hiện đại, giúp tác giả soi sáng nội dung tư tưởng của tác phẩm, góp phần bộc
lộ đầy đủ tập trung hơn sự đánh giá với nhân vật cũng như thể hiện quan điểm
nhân sinh của mình. Những lời trữ tình ngoại đề có tác dụng thỏa mãn nhu
cầu trí tuệ và tình cảm nơi người đọc, mang đến cho họ những khoái cảm
thẩm mỹ đặc biệt.
Ở trên có đề cập đến lối trần thuật nửa trực tiếp, khi đó người kể, tác
giả gần như hóa thân vào nhân vật để nói thay những ý nghĩ niềm vui nỗi
buồn của nhân vật đến khó phân biệt đâu là người kể đâu là nhân vật. Còn đến
đây, thì thậm chí người kể đã “xuất hiện” bằng hình hài với ngôn ngữ của
chính mình để bộc lộ cảm xúc với những lời văn đậm đà sắc thái biểu cảm.
Đây là một đoạn thuật lại lúc Scarlett đã trở về Tara, trong hoàn cảnh
hoang tàn của quê nhà và mình nàng phải gồng gánh trên vai trách nhiệm hồi
sinh vùng đất máu thịt này với một ý chí can trường hơn người. Người đọc vô
tâm nhất cũng có thể cảm nhận được tiếng lòng của nhân vật và của chính tác
giả đã hòa làm một, thậm chí không giấu được đã bật ra thành tiếng, đẫm chất
triết lý (vốn không thể có ở nhân vật “kém đầu óc phân tích” như ta đã biết về
Scarlett), đó đích thị là giọng của tác giả:
“Sau cùng khi đã đứng được lên và nhìn lại cảnh điêu tàn cháy rụi của
Twelve Oaks, nàng ngẩng cao đầu. Bóng dáng của tuổi hoa niên, nét mỹ
miều, ngây thơ đã biến mất khỏi mặt nàng, cái gì qua đều thụôc về quá khứ,
những gì chết đều đã chết rồi. Nếp sống xa hoa ngày cũ đã đi qua và chẳng
bao giờ trở lại. Và ngay lúc bưng chiếc thúng đựng đầy rau cải lên, Scarlett
đã có sẵn một quyết tâm cho cuộc sống của chính mình. Không còn có thể
bước lùi thì dĩ nhiên chỉ còn con đường tiến tới. Trong vòng năm mươi năm
nữa, trên toàn lãnh thổ miền Nam sẽ có vô số đàn bà chua xót nhìn về dĩ
vãng, nhớ lại những thuở huy hoàng, những người đã chết, gợi lại những kỷ
niệm đau thương vô bổ và hãnh diện chịu đựng cảnh nghèo khổ với tất cả
niềm cay đắng. Nhưng Scarlett thì nhất định không, nàng sẽ không bao giờ
nhìn lại dĩ vãng” [25, tr.638].
Không thuộc tuýt người quá ủy mị, bản thân câu chuyện trong “Cuốn
theo chiều gió” cũng không đề cao sự buồn rầu, nên cách Margaret Mitchell
thể hiện tình cảm bằng trữ tình ngoại đề không phải ở những trường đoạn cảm
xúc cao trào (thường kèm các dấu chấm than, các từ cảm thán), mà là những
bình luận, triết lí sắc sảo, thể hiện cách nhìn thế giới và con người đậm chất
nhân văn.
Triết lí về niềm tin: “Ngày mai sẽ là một ngày mới”, “ngày mai sẽ là
một ngày khác”. Ý tưởng này được lặp đi lặp lại nhiều lần trong cuốn tiểu
thuyết, dưới dạng ngôn ngữ của nhân vật Scarlett, nhưng thật ra là của chính
thông điệp sâu xa mà Margaret muốn gửi gắm đến độc giả. Tâm đắc với ý
nghĩa giản dị của nó đến mức chính Margaret từ đầu đã dự định lấy tên tiêu đề
cho tác phẩm là “Tomorrow is another day”. Và cũng chính nó đã làm bất hủ
tính cách nhân vật Scarlett – một biểu tượng mới về người phụ nữ hiện đại, đủ
can đảm và mạnh mẽ vượt qua những thử thách, tiến lên phía trước.Ý tưởng
ấy đã trở thành một thứ đức tin mà triệu triệu độc giả trên thế giới xem như
một thứ “bảo bối” có tác dụng trấn an tinh thần rất nhiều trước những trở ngại
mà đời người ai cũng có thể gặp phải.
Triết lí về giá trị của đất đai: “Đất đai là vật duy nhất có ý nghĩa trên
đời, bởi vì đó cũng là vật duy nhất tồn tại mãi… Đó là vật duy nhất xứng
đáng để bỏ công làm lụng, xứng đáng để chiến đấu bảo vệ... và xứng đáng
để chết vì nó” [25,tr.59]. Đây là câu nói của Gerald lúc trò chuyện với
Scarlett ngay tại mảnh đất Tara thời trù phú. Những năm tháng di dân khai
hoang để tạo lập gia sản đã giúp cho Gerald, người đàn ông nhỏ bé gốc
Iceland nhận ra được chân lý thấm thía ấy. Đó thực chất là quan điểm của
chính Margaret về giá trị thiêng liêng của đất đai, của nguồn cội quê hương,
đã được minh chứng trong chính thời đại ngày nay.
Triết lí về tình yêu: “Scarlett, có bao giờ cô nghĩ rằng ngay cả mối tình
bất diệt nhất cũng có ngày phải tàn?” [26, tr.667] hay …“Scarlett, tôi không
có cái kiên nhẫn của những kẻ gom góp các mảnh vụn, hàn gắn lại và tự nhủ
rằng món đồ vá víu cũng có giá như lúc trước. Cái gì tan vỡ là tan vỡ… Thà
luyến tiếc nó còn hơn phải nhìn hình ảnh chắp vá của nó suốt đời” [26,
tr687]. Nhân vật Rhett kiêu mạn của chúng ta chưa bao giờ tỏ ra ủy mị, ngay
cả trong những giờ phút nguy cấp nhất của chiến tranh. Nhưng trong tình yêu,
anh đã sống rất thực, thậm chí không giấu nổi những giờ phút yếu lòng (khi
Bonnie chết, khi Scarlett sẩy thai). Và cái con người bí hiểm ấy, thông minh
và tinh quái nhường ấy, đã hết mình vì tình yêu ấy, hơn ai hết, đã đúc kết
được triết lí về tình yêu một cách không thể phủ nhận. Đó cũng là điều
Margaret muốn nhân vật nói thay cho mình để chuyển đến những thế hệ các
con người đang ngụp lặn trong thứ men say của tình yêu, hay đang đau đớn
trong những trắc trở của thứ quả ngọt ấy, biết gìn giữ và nâng niu hơn thứ
hạnh phúc mình đang có.
Triết lí về chiến tranh: “…phần lớn những sự đau khổ của thế giới
đều do chiến tranh gây ra. Và khi chiến tranh kết thúc không ai hiểu được
tại sao nó đã xảy ra” [25, tr174]. Toàn bộ tác phẩm viết về chiến tranh, tuy
không xoáy sâu vào những tang thương, chết chóc nơi chiến trường, nhưng
những mất mát trong số phận con người miền Nam Hoa Kì sau nội chiến là
một minh chứng rõ nét cho tấm lòng đau đáu của Margaret. Dù khi viết tác
phẩm đã có một khoảng lùi khá xa của lịch sử, nhưng qua trang viết của bà,
người đọc lại lần nữa như sống lại không khí chiến tranh, và mỗi người đọc
lại thêm lần nữa thấm thía quy luật khắc nghiệt của chiến tranh để biết quý
trọng hơn cuộc sống thanh bình hiện tại.
Trên đây, khi tách bạch xem xét các hình thức trần thuật là để nhìn thấy
nét riêng đặc trưng của nghệ thuật trần thuật trong “Cuốn theo chiều gió”, còn
thật ra kiểu trần thuật của Margaret Mitchell không rạch ròi đến mức đó. Bao
trùm lên tác phẩm là một kiểu trần thuật hỗn hợp có lúc trong cùng một đoạn
miêu tả bao gồm cả kiểu khách quan vô nhân xưng, kiểu hòa nhập với nhân
vật, và cả những trữ tình ngoại đề, tạo nên tính đa thanh trong ngôn ngữ trần
thuật. Hay nói cách khác, đó là kiểu trần thuật đa giọng, nhiều tiếng nói khác
nhau từ nhiều điểm nhìn vào cùng vào một chỉnh thể.
Xét về dung lượng (số trang) thì chương 3 về nghệ thuật trần thuật ngắn
hơn các chương đầu, bởi lẽ chúng tôi chỉ đi vào những điểm chính yếu kết
hợp với một ít dẫn chứng để phân tích. Việc phân bổ các chương thành từng
chủ đề (cốt truyện – nhân vật – trần thuật) chỉ để việc tiếp cận được dễ dàng
hơn, còn theo chúng tôi trong sự nhất quán của nghệ thuật tiểu thuyết thì các
yếu tố này luôn có sự tương hổ qua lại. Ngay khi khai thác nghệ thuật xây
dựng cốt truyện và nhân vật, trong đó đã có sự lồng ghép với nghệ thuật trần
thuật, chúng ta có thể tham khảo lại ở các chương 1 và 2.
KẾT LUẬN
“Cuốn theo chiều gió” đã được bắt đầu vào một ngày trong thời thơ ấu
của Margaret Mitchell, khi bà từ chối đến trường, khiến mẹ bà phải trò
chuyện với bà. Margaret Mitchell đã kể lại nó trong một lá thư: “Mẹ tôi đã
dẫn tôi ra ngoài trong một ngày tháng 9 nóng bỏng và dẫn tối xuống con
đường dẫn tới Jonesboro… và chỉ tôi những dãy nhà hoang tàn nơi những
con người giàu có đã từng sống… Và bà đã kể cho tôi nghe về thế giới những
con người đó đã từng sống, một thế giới thật an tòan, và nó đã nổ tung dưới
chân họ như thế nào. Và bà đã nói với tôi rằng, một ngày nào đó, thế giới của
riêng tôi cũng sẽ nổ tung dưới chân tôi, và chỉ có Chúa mới giúp được tôi khi
tôi không có một vũ khí nào để đối mặt với thế giới mới. Bà nói về sự cần thiết
phải có một nền giáo dục tốt, cả về truyền thống lẫn thực tế. Vì bà nói rằng
tất cả những gì còn lại sau khi thế giới chấm dứt sẽ là những gì mà tôi có thể
tạo ra với bàn tay và những gì tôi có trong đầu.“Thế nên vì Chúa, hãy tới
trường và học một thứ gì đó sẽ ở lại với con. Sức mạnh của bàn tay phụ nữ
chẳng đáng là bao, những những gì mà họ có trong đầu sẽ giúp họ đi bất cứ
nơi nào mà họ cần đi” [49].
Chúng tôi – trong quá trình nghiên cứu, đã không ít lần tự hỏi: nếu
không có những thời khắc như thế trong quá khứ, kể cả cái biến cố khiến
Margaret phải nằm bệnh và đọc gần hết sách trong thư viện đến mức chồng bà
phải kêu lên: “nếu em muốn đọc thêm thì hãy viết ra cuốn sách của mình”,
hoặc kể cả lúc Harold – người đàn ông định mệnh mang bản thảo đi nhưng
không nhận thấy được sức hút của nó, liệu độc giả có phải đã mất đi một cơ
hội được đón nhận, sở hữu một tác phẩm đẹp như “Cuốn theo chiều gió”?
Xem xét cái hay, cái đẹp của một tác phẩm, có lúc chúng tôi nghĩ cũng
phức tạp, tinh tế chẳng khác gì đi khám phá sự duyên dáng quyến rũ của một
con người. Có khi ta bị thu phục bởi một vẻ đẹp sôi nổi, lắm lúc ta bị “gục
ngã” bởi sự thâm trầm. “Cuốn theo chiều gió” ngay khi ra đời đã mang số
phận của một “hồng nhan”, nên “đa truân”, cũng lắm long đong trước muôn
vàn lời khen tiếng chê. Tuy thế, dư luận càng nhiều, sức hấp dẫn của tác phẩm
lại càng tăng lên theo tỷ lệ thuận. Và tuyệt vời hơn, thời gian đã là một phép
thử cho cuốn tiểu thuyết có một không hai này. Ngày nay, hơn 70 năm đã trôi
qua, dẫu còn nhiều ý kiến khen chê nhưng cả thế giới đã biết đến, đã yêu mến,
và đã công nhận “Cuốn theo chiều gió” là một tác phẩm kinh điển. Những
nhân vật, những thông điệp từ tác phẩm đã trở thành một phần trong đời sống
tình cảm của không ít thế hệ độc giả.
Góp phần vào việc “khai mở” vẻ đẹp của tác phẩm “Cuốn theo chiều
gió”, chúng tôi chỉ đi vào khai thác dưới góc nhìn nghệ thuật, hình thức tổ
chức tác phẩm, thay vì đi sâu vào nội dung tư tưởng như các công trình trước
đó. Dĩ nhiên, đây là một công việc không dễ dàng, khi mà nền tảng lí luận về
nghệ thuật tiểu thuyết vẫn còn là điều mà giới nghiên cứu tranh luận. Ứng
dụng những hiểu biết ban đầu trong quá trình học, cũng như tiếp thu thành
quả của các nhà phê bình uy tín, chúng tôi đã rút ra những yếu tố, những khía
cạnh nghệ thuật mà chúng tôi cho là nổi bật và làm nên đặc trưng cho nghệ
thuật tiểu thuyết “Cuốn theo chiều gió”, đó là nghệ thuật xây dựng cốt truyện,
nghệ thuật xây dựng nhân vật và nghệ thuật trần thuật.
Như khẳng định của Tiến sĩ Jernifer Dickey “chính sức mạnh của cốt
truyện đã làm cho việc nó viết dưới ngôn ngữ nào đã không còn quan trọng
nữa”, có thể thấy thành công trước nhất của “Cuốn theo chiều gió” về mặt
nghệ thuật là cốt truyện. Sức hút của nó được tạo nên từ những tình huống
độc đáo, bất ngờ và những chi tiết có sự sắp đặt đan cài vào nhau thống nhất
từ đầu truyện đến cuối truyện đưa độc giả vào một thế giới mà ở đó, chiến
tranh, tình yêu, sự trái ngang, nỗi đớn đau và niềm hạnh phúc dường như đã
tồn tại như một tất yếu.
Với Margaret, đặt nhân vật vào một tình huống nào đó dưới dạng
những điều kiện xúc tác để mô tả chiều sâu đời sống tâm linh con người, chớp
lấy những khoảnh khắc đặc biệt để khắc họa tính cách, số phận, cuộc đời nhân
vật là cách mà bà đã làm và làm một cách hết sức uyển chuyển. Với các tình
huống: hoán đổi vai trò, ước mơ bị thực tế hủy hoại, hiểu lầm, trở về, kết
hôn ứng phó… Margaret đã không đi vào cụ thể những tình huống đơn lẻ có
tác dụng tạo ra cao trào cho tác phẩm, như tình huống thắt nút đầu tiên với
việc Scarlett tỏ tình và bị Ashley từ chối, hay tình huống Scarlett một mình
chống chọi với hàng loạt khó khăn để về với Tara. Đi vào những hiện tượng
lặp lại dưới dạng mô hình như tình huống, chính là cách mà các nhà nghiên
cứu đã và đang theo đuổi. Như trong Dẫn luận thi pháp học, Trần Đình Sử có
viết: “các nguyên tắc thi pháp thể hiện qua các yếu tố lặp lại. Không tìm thấy
tính độc đáo sáng tạo thì không thấy tính nghệ thuật, mà không thấy tính lặp
lại trên nhiều cấp độ và trong một hay nhiều văn bản thì không thấy các quy
tắc tổ chức hình thức” [34, tr.38]. Dĩ nhiên sự lặp lại vụng về và tối nghĩa chỉ
là biểu hiện của những cây bút còn non trẻ, còn sự lặp lại trong tính vừa ổn
định vừa phát triển của nó là một dụng công nghệ thuật, một dấu hiệu quan
trọng để nhận diện một nét phong cách của Margaret Mitchell.
Cốt truyện “Cuốn theo chiều gió” còn tạo dấu dấn nhờ vào những chi
tiết được tác giả lựa chọn và thể hiện hết sức tinh tế. Có những chi tiết rất nhỏ
nhưng khiến độc giả nhớ lâu nhờ tính hài hước, dí dỏm của nó như việc
Scarlett túng quẫn đến phải lấy vải màn cửa may váy để giữ nét lộng lẫy đi
kiếm Rhett mượn tiền, hay nàng đi chăm sóc thương binh mà vui phơi phới
như đang trong đang dạo trong một bãi săn tình; hoặc những chi tiết đầy trữ
tình lãng mạn khiến độc giả xuýt xoa như nụ hôn đầy cháy bỏng đất trời của
Rhett và Scarlett trong hoàn cảnh Atlanta bốc khói sau lưng, từng đoàn quân
Yankee đang tiến đến. Chi tiết ấy đã thành kinh điển, từ sau bộ phim khởi
chiếu, hình ảnh này cũng theo bìa đĩa và bìa sách đi khắp thế giới. Chúng tôi
không thể thống kê hết chi li những chi tiết độc đáo đã khiến độc giả say mê,
ở đây, chúng tôi chỉ đi vào những chi tiết được sử dụng có hệ thống và có giá
trị kiến tạo cốt truyện một cách độc đáo, bao gồm: chi tiết biểu tượng (Cánh
cửa đóng và những bí mật, chiếc áo cooc – se, giấc mơ sương mù) và chi tiết
đối lập trong sự thống nhất (Đất nước trong chiến tranh, mẫu hình Rhett và
Ashley, tính cách Scarlett).
Với rất nhiều độc giả, điểm hấp dẫn nhất của “Cuốn theo chiều gió”
chính là ở kết thúc bỏ lửng với câu hỏi lơ lửng: Scarlett có giành lại được
Rhett hay không? Và chính sự tò mò được kích thích này đã khiến cho hàng
loạt tác phẩm sau đó được dịp ra đời, ăn theo sức hút của Cuốn theo chiều
gió, tuy tác dụng chỉ phần nào, hoặc có khi bị khán giả khước từ, nhưng cũng
đã cho thấy vai trò đặc biệt của kiểu kết thúc trong tác phẩm. Margaret
Mitchell đã dẫn tiến độ câu chuyện đến một kết thúc mở mà cùng lúc vừa
thoát ra khỏi những quy củ về lãng mạn vừa đảm bảo cho trí tưởng tượng của
người đọc được tiếp tục. Và thế là, không cần một kết thúc có hậu, “Cuốn
theo chiều gió” vẫn đã ăn tiền suốt hơn nửa thế kỷ. Cùng lúc đó, chúng cũng
làm tròn những đòi hỏi của chúng ta vì chúng đã mang lại cho ta một cảm
giác thỏa mãn của một kết thúc hợp lý cho những nút thắt phức tạp của cuốn
tiểu thuyết mà không một hành động đơn lẻ nào có thể gỡ nút được.
Nghệ thuật xây dựng nhân vật của Margaret trong “Cuốn theo chiều
gió” là điểm chúng tôi hết sức chú ý, vì chính tác giả cũng đã khẳng định “đó
chỉ là một câu chuyện đơn giản về những người thăng hoa và những người tụt
dốc, nhưng người có thể đương đầu với cuộc sống và những người không thể”
[48]. Do vậy, sau khi khảo sát thế giới nhân vật đa dạng nhiều tầng lớp của
tác phẩm, chúng tôi chủ yếu đi vào khai thác nghệ thuật xây dựng nhân vật
thông qua miêu tả ngoại hình, miêu tả cử chỉ điệu bộ, miêu tả tính cách và
nhất là qua khắc họa nội tâm.
Nét riêng có thể nhận thấy trong nghệ thuật xây dựng nhân vật qua
miêu tả ngoại hình đó là Margaret chú ý nhiều đến các yếu tố hình thể như:
đôi mắt, giọng nói, nụ cười để tạo nên ấn tượng về nhân vật trong lòng độc
giả. Bà cũng không “độc tả” mà có khi di chuyển điểm nhìn sang nhân vật, để
các nhân vật “miêu tả” lẫn nhau, tạo cảm giác khách quan, sống động. Còn
qua miêu tả cử chỉ hành động thì Margaret đã thể hiện khả năng tái hiện tinh
tế qua việc xây dựng 2 nhân vật Gerald và Rhett với cái ấn tượng khó phai về
một anh chàng Gerald “nhỏ bé, cứng đầu và ồn ào” và một Rhett tinh quái lưu
manh với điệu bộ “xấc xược không kém một cái tát vào mặt”. Tính cách của
các nhân vật được xây dựng bằng nhiều cách khá đa dạng, trong đó có việc
Margaret để cho nhân vật tự nói về mình, hay đối thoại bộc lộ mình. Nhưng
độc đáo nhất trong nghệ thuật xây dựng nhân vật của Margaret là việc khắc
họa nội tâm nhân vật thông qua rất nhiều cách như hồi tưởng, đối thoại nội
tại, trữ tình ngoại đề, miêu tả thiên nhiên hay hình thức thư từ và độc thoại nội
tâm.
Phần ứng dụng quan trọng của chúng tôi để làm rõ nghệ thuật xây dựng
nhân vật của Margaret chính là minh chứng cụ thể bằng 2 nhân vật “sắc nét”
nhất của tác phẩm: Scarlett và Rhett. Không đi vào miêu tả những nét quen
thuộc về ngoại hình, tính cách, chúng tôi muốn nhấn mạnh đến khía cạnh
“lệch chuẩn” của cả 2 nhân vật này, trong cách xây dựng của Margaret, đã
làm nên sức hấp dẫn đối với độc giả. Xét riêng về nhân vật, thì cả 4 nhận vật
chính (cùng với Ashley và Melenie) đều để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng
người đọc, nhưng về mức độ “đời sống hóa” thì phải nhấn mạnh đến cặp đôi
Scarlett và Rhett. Họ đặc biệt, cuốn hút, hấp dẫn, không phải bởi họ là những
con người lí tưởng lộng lẫy bước ra từ một thời đại huy hoàng, mà là những
con người bình thường và lệch chuẩn, nhưng dám nghĩ dám làm, dám đương
đầu vượt qua thử thách và trụ vững trong cơn gió bụi của thời cuộc. Ngày
nay, những chàng trai cô gái tìm thấy trong họ những hình mẫu cá tính mơ
ước, tìm thấy sự an ủi trong những biểu hiện tâm lí tình cảm có lúc tàn nhẫn,
vô tâm nhưng cũng có lúc đầy lòng nhân và quả cảm. Vì đơn giản, con người
hoàn hảo cổ tích chỉ là kết quả của mộng tưởng, và không ai trên cõi nhân
gian hiện đại lại muốn trở thành như vậy. Chẳng cần đến những đột phá bất
ngờ về nghệ thuật, Margaret Mitchell đã “hạ gục” độc giả bằng chính những
nhân vật sắc nét không lẫn vào đâu được của mình.
Về nghệ thuật trần thuật, sau khi giới thuyết về những yếu tố liên
quan như kiểu trần thuật, điểm nhìn trần thuật, chúng tôi đi vào các kiểu trần
thuật mà Margaret ứng dụng, là trần thuật khách quan vô nhân xưng, trần
thuật nửa trực tiếp và trần thuật bộc lộ tình cảm bằng trữ tình ngoại đề.
“Cuốn theo chiều gió” sử dụng lối trần thuật khách quan ngôi thứ 3
với người trần thuật vô nhân xưng. Điểm đặc biệt là người kể chuyện tuy
không hiện diện nhưng không hoàn toàn lạnh nhạt, dửng dưng, “biết tuốt”, mà
dào dạt tình cảm ẩn đằng sau ngôn ngữ tái hiện, miêu tả, với một giọng điệu
trong sáng nhưng tràn trề tình cảm. Suốt tác phẩm, Margaret Mitchell kể với
người đọc câu chuyện chiến tranh và tình yêu với tâm thế của một người trần
thuật biết rõ mọi sự kiện, biến cố của nhân vật. Ở đây, người kể không thuộc
vào thế giới truyện mà chỉ quan sát, kể lại, kiêm vai trò dẫn dắt, điều khiển, tổ
chức diễn biến hành động cho nhân vật. Do không tham gia trực tiếp vào biến
cố truyện nên điểm nhìn của người kể hết sức linh hoạt, không bị hạn chế bởi
thời gian, không gian. Người kể còn có thể dễ dàng di chuyển điểm nhìn từ
nhân vật này sang nhân vật khác. Khoảng cách giữa người kể và nhân vật
luôn được rút ngắn tối đa.
Sử dụng lời nửa trực tiếp cũng là đặc trưng của nghệ thuật trần thuật
trong “Cuốn theo chiều gió”. Cũng là kiểu trần thuật khách quan hóa, nhưng
lối trần thuật này lại không giấu nổi những cảm xúc tình cảm dạt dào đầy chủ
quan của người kể. Khi đó, người kể một mặt cố tình tách mình ra khỏi diễn
biến câu chuyện, nhưng mặt khác lại hòa mình với nhân vật để khám phá nội
tâm của nhân vật, thậm chí có khi người kể tự rút lui để nhân vật tự tìm đến
với độc giả. Điểm nhìn người kể và nhân vật gần như đã hòa làm một. Lời kể
khi đó được vận dụng linh hoạt khi là lời nửa trực tiếp của tác giả phát biểu
thay tâm trạng, cảm xúc suy nghĩ của nhân vật, khi thì lời của chính nhân vật.
Còn với lối trần thuật bộc lộ tình cảm bằng trữ tình ngoại đề, tác giả
đã bộc lộ đầy đủ tập trung hơn sự đánh giá với nhân vật cũng như thể hiện
quan điểm nhân sinh thông qua việc “xuất hiện” bằng hình hài với ngôn ngữ
của chính mình để bộc lộ cảm xúc với những lời văn đậm đà sắc thái biểu
cảm, giàu chất triết lý (về niềm tin, tình yêu, về đất đai, chiến tranh…).
Có thể nói, Margaret Mitchell đã thể hiện sự mới mẻ và đột phá ở kiểu
trần thuật biến tấu, kết hợp dưới dạng trần thuật khách quan vô nhân xưng với
lối kể nửa trực tiếp có nhiều bình luận, triết lý và trữ tình ngoại đề, tạo nên
một lối kể chuyện giàu cảm xúc và chân thực.
Dĩ nhiên, bàn về nghệ thuật một tác phẩm lớn như “Cuốn theo chiều
gió” mà chỉ gói gọn trong quy mô một luận văn trên dưới 100 trang, thì khó
mà đảm bảo đã “soi thấu” tất cả. Đồng thời, tác phẩm văn học, qua lăng kính
cảm thụ của mỗi người lại có thể tỏa ra nhiều thứ ánh sáng khác nhau mà một
công trình nghiên cứu khó lòng bao quát hết. Tuy nhiên, nếu có nhiều thời
gian hơn, chúng tôi muốn đi vào phân tích vai trò và giá trị của cách sử dụng
ngôn ngữ và giọng điệu đã góp phần không nhỏ vào việc làm nên giá trị nghệ
thuật của cuốn tiểu thuyết này.
Sau này người ta có tìm ra một tác phẩm khác của Margaret Mitchell là
“Lost Laysen”, nhưng hiệu ứng nó mang lại cho khán giả hầu như không có.
Đến mức nó chẳng thể làm thay đổi điều mà hầu hết độc giả đã tin: Margaret
Mitchell chỉ có một tác phẩm duy nhất, một cuốn tiểu thuyết duy nhất, là
“Cuốn theo chiều gió”. Như “The thorn birds” của Colleen McCullough, như
“Hoàng hạc lâu” của Thôi Hiệu, như “Tống biệt hành” của Thâm Tâm…có lẽ
Margaret Mitchell cũng chỉ cần một “Cuốn theo chiều gió”, đã đủ để nhà văn
nữ này lừng danh, đủ để bà có một chỗ đứng vững chắc trong lòng người hâm
mộ.
TÀI LIỆU THAM KHẢO
Tiếng Việt
1. Gary Althen (2006), Phong cách Mỹ, NXB Văn nghệ, TPHCM.
2. M. Bakhtin, Phạm Vĩnh Cư (dịch) (1992), Lí luận và thi pháp tiểu
thuyết, Bộ Văn hóa thông tin, trường viết văn Nguyễn Du, Hà Nội.
3. Lê Huy Bắc (2000), Phê bình lí luận văn học Anh – Mỹ, NXB Giáo dục.
4. Vũ Bằng,(1995), Khảo về tiểu thuyết, NXB Phạm Văn Tươi, Sài Gòn
5. Nguyễn Thành Ngọc Bảo (2008), Đặc điểm truyện ngắn Nguyễn Ngọc
Tư, Luận văn Thạc sĩ, Đại học sư phạm TPHCM.
6. Vương Kính Chi (2000), Lược sử nước Mĩ, NXB TPHCM..
7. Lê Đình Cúc (2001), Văn học Mĩ mấy vấn đề và tác giả, NXB Khoa học
xã hội, Hà Nội.
8. Lê Đình Cúc (2004), Tác gia văn học Mĩ: thế kỉ XVIII-XX, NXB Khoa
học xã hội, Hà Nội.
9. Lê Đình Cúc (2007), Lịch sử Văn học Mĩ, NXB Giáo dục, Hà Nội.
10. Đặng Anh Đào (1995), Đổi mới nghệ thuật tiểu thuyết phương Tây hiện
đại, NXB Giáo dục.
11. Nguyễn Đức Đàn (1996), Hành trình văn học Mĩ, NXB Văn học, Hà
Nội.
12. Nguyễn Hải Hà (1992), Thi pháp tiểu thuyết L.Tonxtoi, NXB Giáo dục,
Hà Nội.
13. M. Gorki, Bàn về văn học (2), NXB Văn học, Hà Nội.
14. Lê Bá Hán (chủ biên) (2007), Từ điển thuật ngữ văn học, NXB Giáo
dục, Hà Nội.
16. Hoàng Thị Hậu (2009), Dấu ấn thời đại trong tác phẩm“Cuốn theo
chiều gió” của Margaret Mitchell, Khóa luận tốt nghiệp, Đại học
văn hiến TPHCM.
17. Tô Hoài (1964), Một số kinh nghiệm viết văn của tôi, NXB văn học, Hà
Nội.
18. Lê Quang Huy (2000), Đôi điều cần biết về nước Mĩ, NXB TpHCM,
TPHCM.
19. Phương Diễm Hương (2007), Chiến tranh Nam Bắc Mỹ trong tiểu thuyết
“Cuốn theo chiều gió”của Margaret Mitchell, Luận văn Thạc sĩ, Đại
học sư phạm TPHCM.
20. Khrapchenko (1978), Cá tính sáng tạo của nhà văn và sự phát triển của
văn học, NXB Khoa học xã hội, Hà Nội.
21. Nguyễn Liên, Nguyễn Bá Thành và Jonathan Auerbach (2001), Tiếp cận
đương đại văn hóa Mĩ, NXB Văn hóa thông tin, Hà Nội.
22. Phương Lựu (2001), Lí luận phê bình văn học phương Tây thế kỉ XX,
NXB Văn học, Hà Nội.
23. Thiếu Mai (1987), Nghĩ về một thời xa vắng chưa xa, Văn nghệ quân
đội.
24. J.Martain, Hưng Vương (1996), Luận về nước Mỹ : Vài ý nghĩ về nước
Mỹ của nhà triết học Pháp J. M, Tín Đức thư xã, Sài Gòn.
25. Margaret Mitchell, Vũ Kim Thư dịch (2001), “Cuốn theo chiều gió” (1),
NXB Văn học.
26. Margaret Mitchell, Vũ Kim Thư dịch (2001), “Cuốn theo chiều gió” (2),
NXB Văn học.
27. Hữu Ngọc (1995), Hồ sơ văn hóa Mĩ, NXB Thế giới, Hà Nội.
28. Nguyễn Thị Tuyết Nga (2004), Khuynh hướng hiện thực chủ nghĩa của
Margaret Mitchell trong tác phẩm“Cuốn theo chiều gió”, Luận văn
Thạc sĩ, Đại học sư phạm TPHCM.
29. G.N.Poselov (1985), Dẫn luận nghiên cứu văn học, tập I và II, NXB
Giáo dục, Hà Nội.
30. Alexandra Ripley, Khắc Thành,Thanh Bình, Anh Việt (2004), Hậu Cuốn
theo chiều gió (1), NXB Văn học.
31. Alexandra Ripley, Khắc Thành,Thanh Bình, Anh Việt (2004), Hậu Cuốn
theo chiều gió (2), NXB Văn học.
32. Đắc Sơn (1996), Đại cương văn học sử Hoa Kì, NXB TPHCM.
33. Lê Văn Sự (2001), Hợp tuyển văn học Mĩ, NXB Văn hóa thông tin,
Hà Nội.
34. Trần Đình Sử (1998), Dẫn luận thi pháp học, Nxb Giáo dục, Hà Nội.
35. Nguyễn Thị Hiếu Thiện (2003), Con đường tới tự do của người Mĩ da
đen trong nghệ thuật tiểu thuyết Toni Morrison, Luận văn Thạc sĩ,
Trường Đại học Sư phạm TPHCM.
36. Hoàng Trinh (1999), Phương Tây – Văn học và con người, NXB Hội
nhà văn.
37. Lương Duy Trung (2004), Văn học phương Tây, NXB Giáo dục.
38. Kathryn Vanspanckeren; Lê Đình Sinh, Hồng Chương dịch (2001), Phác
thảo văn học Mĩ, NXB Văn nghệ, TPHCM.
39. Nhiều tác giả (1983), Số phận của tiểu thuyết, NXB Tác phẩm mới, Hội
Nhà văn Việt Nam.
Tiếng Anh
40. Adams, Donald J (1936), A Fine Novel of the Civil War, New York
Times Book Review, as cited in Margaret Mitchell and Her Novel
Gone With the Wind, New York: Macmillan.
41. Beye, Charles Rowan (1993), “Gone with the Wind, and Good
Riddance” Southwest Review.
42. Burks, Ruth Elizabeth, Gone With the Wind: Black and White in
Technicolor, (This article was downloaded by: [Monash University-
Educ] On: 22 May 2009).
43. Condé, Mary (1996), Some African-American Fictional Responses to
Gone with the Wind, Yearbook of English Studies.
44. Curran, Trisha (1981), “Gone with the Wind: An American Tragedy: The
South and Film, Warren French, Jackson: UP of Missippippi.
45. Drake, Robert Y, (1983), Tara Twenty Years Later, Gone With the Wind
as Book and Film, Richard Harwell, ed. Columbia: U of South
Carolina P.
46. Faulkner, William (1986), Absalom, Absalom!, New York: Random
House.
47. Fiedler, Leslie A (1983), The Anti-Tom Novel and the Great Depression:
Margaret Mitchell’s Gone With the Wind, Gone With the Wind as
Book and Film, Richard Harwell, ed. Columbia: U of South
Carolina P..
48. Gelfant, Blanche H., (1980: Fall) Gone With The Wind 'and The
Impossibilities of Fiction' , Southern Literary Journal, p.3.
49. Harwell, Richard (1976), Margaret Mitchell’s “Gone with the Wind”
Letters, 1936–1949, London: Macmillan.
50. Hawkins, Harriett (1992), The sins of Scarlett, Textual Practice, p. 491-
496.
51. John Haag, (1989), Gone with the Wind in Nazi Germany, Georgia
Historical Quarterly.
52. Lambert, Gavin (1983), Studies in Scarlett, Gone With the Wind as Book
and Film, Richard Harwell, ed. Columbia: U of South Carolina P.
53. Levin, Amy (1989), Matters of Canon: Reappraising Gone with the
Wind, Proteus.
54. Maginnis, Hayden (1995), The Trouble with Scarlett, Queen’s Quarterly.
55. Martin, Matthew (1994), The Frontier Plantation: Failed Innocence in
Gone with the Wind and Absalom, Absalom!, Diss. U of Virginia.
56. May, Robert (1978), Gone with the Wind as Southern History, Southern
Quarterly.
57. McCaig, Donald (2007), Rhett Butler’s People, Martin’s Press.
58. Mendl, Dieter (1981), A Reappraisal of Margaret Mitchell’s Erskine
Caldwell’s Challenge to Gone with the Wind Gone with the Wind,
Mississippi Quarterly.
59. Mitchell, Margaret (1973), Gone with the Wind (1936), New York: Avon
Books.
60. Morton, Marian (1980), “My Dear, I Don’t Give a Damn”: Scarlett
O’Hara and the Great Depression, Frontiers: A Journal of Women’s
Studies.
61. Pyron, Darden Asbury (1991), Southern Daughter: The Life of Margaret
Mitchell, Oxford:Oxford University Press.
62. Pyron, Darden Asbury (1986), Gone with the Wind and the Southern
Cultural Awakening, Virginia Quarterly Review.
63. Pyron, Darden Asbury (1983), Gone With the Wind in American Culture,
Miami: UP of Florida.
64. Railton, Ben, “What else could a southern gentleman do?”: Quentin
Compson, Rhett Butler, and Miscegenation, (This article was
downloaded by: [Monash University-Educ] On: 22 May 2009).
65. Robert Y., Tara Twenty Years Later, (This article was downloaded by:
[Monash University-Educ] On: 22 May 2009).
66. Seiler, Andy (19930, Returning in Grand Style: Rejuvenated Gone With
the Wind Sweeps into Theaters, USA Weekend.
67. Stevens, John D, (1973), The Black Reaction to Gone With the Wind,
Journal of Popular Film.
68. Stewart, Mart (2005), Teaching Gone with the Wind in the Socialist
Republic of Vietnam, Southern Culture.
69. Stokes, Melvyn (1996), “Crises in History and the Response to Them as
Illustrated in The Birth of a Nation and Gone With The Wind, La
Licorne.
70. Taylor, Helen (1989), Scarlett’s Women: “Gone with the Wind” and Its
Female Fans, New Brunswick, NJ: Rutgers University Press.
71. Vials, Chris, Erskine Caldwell’s Challenge to Gone with the Wind and
Dialectical Realism, (This article was downloaded by: [Monash
University-Educ] On: 22 May 2009).
72. Williamson, Joel (1988), “How Black was Rhett Butler?” The Evolution
of Southern Culture. Ed. Numan Bartley, Athens: U of Georgia P.
73. Margaret Mitchell and Her Novel Gone With the Wind. New York:
Macmillan, 1936.
74. www.wikipedia.org
75. www.americanwriters.org
76. www.MargaretMitchellstory.org
77. www.online.literature.org
78. www.google.com.vn
79. www.scarlett.online
80. www.thuvien.ebook.com
81. www.ngoisao.net
82. www.evan.com.vn
83. www.vnthuquan.net
84. www.vietnamnet.vn
85. www.bachkhoatoanthu.gov.vn
86. www.vinaseek.com
87. www.margaretmitchell
88. www.gonewiththewind
89. www.atlanta.com
90. www.gonewiththewindmuseum
91. http://www.telegraph.co.uk/culture/books/3672962/The-Gone-With-The-
Wind-machine.html
92. Thư viện trực tuyến ebook: Margaret Mitchell, Dương Tường dịch
(1987), “Cuốn theo chiều gió”.
PHỤ LỤC
Margaret Mitchell
“Scarlett không đẹp nhưng nam giới ít nhận ra điều đó
mỗi khi bị cuốn hút bởi sự duyên dáng của nàng…”
(Cuốn theo chiều gió)

